Bài văn mẫu lớp 8: Người mẹ sống mãi trong lòng tôi

Bài văn mẫu lớp 8: Người mẹ sống mãi trong lòng tôi

Hướng dẫn

Bài văn mẫu lớp 8: Người mẹ sống mãi trong lòng tôi

Bài mẫu 1: Người mẹ sống mãi trong lòng tôi

Mẹ tôi là một người nông dân chân chất, hiền lành. Cuộc sống thường ngày của mẹ là bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, làm bạn với ruộng đồng, hoa màu. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai ngày qua ngày tỉ mỉ và khéo léo chăm bón, lúa và rau củ cứ mơn mởn sức sống

Bài làm tham khảo

“ Đi khắp thế gian không ai sánh bằng mẹ

Gian khổ cuộc đời ai nặng gánh hơn cha.”

Trong mỗi chúng ta, đều có một người thân yêu chiếm vị trí quan trọng nơi trái tim, là duy nhất, mãi mãi không thể thay thế đó chính là người mẹ. Người cho ta nhìn thấy ánh sáng mặt trời, người chịu bao đớn đau khó nhọc chín tháng mười ngày bao bọc chúng ta bằng tình yêu thương ấm áp. Và chính vì thứ tình cảm thiêng liêng mẫu tử không thể tách rời mà trong mắt tôi mẹ là người vĩ đại nhất.

Trong kí ức thơ ngây của đứa trẻ mười hai mười ba tuổi, hình ảnh mẹ chưa bao giờ nhạt phai. Cuộc đời tần tảo, dãi nắng dầm mưa đã cướp đi tuổi thanh xuân của mẹ. Mẹ tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Cha tôi đi làm xa thế nên gánh nặng gia đình từng ngày đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ. Dáng người mẹ cao cao, mong manh mà kiên cường, trước phong ba bão táp số phận, mẹ chưa lần nào gục ngã. Mái tóc dài đã lấm tấm hoa râm ôm lấy khuôn mặt trái xoan nhỏ bé. Mỗi sợi tóc bạc điểm trên mái đầu mẹ và một nếp nhăn nơi khóe mắt là một minh chứng cho đức hi sinh của mẹ. Chỉ mới ở tuổi ngoài bốn mươi, từ mẹ đã toát lên đủ nỗi vất vả, nhọc nhằn của đời người. Nhưng trên khuôn mặt ấy luôn hiện diện ánh mắt đong đầy yêu thương và nụ cười ấm áp của mẹ. Một ánh mắt, một nụ cười có sức mạnh xua tan những bất hạnh, lạnh lẽo âm u của tuổi thơ không trọn vẹn.

Mẹ tôi là một người nông dân chân chất, hiền lành. Cuộc sống thường ngày của mẹ là bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, làm bạn với ruộng đồng, hoa màu. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai ngày qua ngày tỉ mỉ và khéo léo chăm bón, lúa và rau củ cứ mơn mởn sức sống. Hình dáng mẹ gánh đòn gánh những buổi chợ sớm như gánh cả cuộc đời chị em tôi trên vai, giọng nói quan tâm, dặn dò trước lúc ra khỏi cửa và cả mùi bùn ngai ngái theo chân mẹ từ cánh đồng xa là những gì em yêu thương cả cuộc đời. Tà áo vải nâu theo bước chân mẹ, xuôi ngược ngược xuôi, giản dị mà toát lên vẻ đẹp như chiếc áo lụa quý giá.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về hiện tượng sống ảo của giới trẻ hiện nay

Mẹ dành trọn yêu thương và niềm quan tâm, sự chăm sóc cho gia đình, cho các con thân yêu. Dù đi sớm về khuya, dù bận rộn rã rời cả ngày dài, mẹ vẫn không bao giờ quên chuẩn bị những bữa cơm ấm lòng, những bộ quần áo mới để chị em em bằng bạn bằng bè. Mỗi lần hai đứa ốm, mẹ túc trực cả đêm không ngủ vì lo lắng cơn sốt sẽ hành hạ chị em em. Đêm khuya nhìn đôi bàn tay mẹ gầy gầy nắm chặt lấy tay tôi mong tôi khỏi bệnh. Tôi thương mẹ lắm. Mẹ luôn mong muốn em học thật giỏi để mai này có cuộc sống không vất vả như mẹ. Mẹ trỏ thành tín ngưỡng thiêng liêng đẹp đẽ nhất cuộc đời này. Mẹ sẵn sàng bao dung tha thứ cho lỗi lầm khờ dại của tôi. Tôi vẫn nhớ như in lần mắc khuyết điểm ba năm trước, em nói dối mẹ đi chơi đến tận tối muộn. Mẹ hớt hải lo lắng, tìm kiếm tôi khắp làng trên xóm dưới. Để rồi khi tôi trở về nhà khi tối muộn, mẹ vừa đánh tôi vừa lặng lẽ khóc. Nỗi ân hận xâm chiếm lấn át đi cảm giác đau rát trên da thịt, tôi ân hận vì đã khiến mẹ buồn. Mẹ tôi hiền lành, tốt bụng, luôn giúp đỡ hàng xóm láng giềng nên mọi người xung quanh ai cũng yêu quý và nể phục mẹ. Ông bà nội ngoại yêu thương và tự hào về mẹ em nhiều lắm. Mẹ là dâu hiền, con ngoan, dù phải chạy đi chạy lại để chăm sóc và lo việc trong nhà, mẹ vẫn chưa một lần than thở. Cuộc sống vất vả, lo toan không làm mất đi niềm lạc quan vào tương lai của mẹ. Mẹ luôn động viên chúng em phải kiên trì, vững tin và cố gắng, ngày mai nhất định sẽ tươi sáng hơn.

Nghĩ về mẹ, là nhớ về tình yêu thương ấm áp bao la như biển Thái Bình. Trong đầu tôi vẫn ngân vang câu thơ ngày nào:

“Dù con lớn vẫn là con của mẹ

Đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con”

Bài mẫu 2: Người mẹ sống mãi trong lòng tôi

Mẹ chưa bao giờ nổi giận hay đánh mắng chị em tôi. Nếu chúng tôi có mắc lỗi, mẹ chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, kiên trì giảng giải để chúng tôi nhận ra khuyết điểm. Nhưng có một lần, em gái tôi đã gây ra lỗi lầm lớn, làm mẹ vô cùng đau lòng. Hôm ấy, con bé hỏi tôi một bài toán khó, tôi giải mãi cũng không ra đáp án

Bài làm tham khảo

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời lòng mẹ vẫn thương con”

“Mẹ” là tiếng gọi thiêng liêng nhất mà chúng ta cất lên trong cuộc đời mình. Mẹ là món quà quý giá nhất mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta. Mẹ còn là người luôn sống mãi trong lòng tôi.

Xem thêm:  Suy nghĩ về vấn đề thanh niên phải sống có lí tưởng – Ngữ Văn 9

Mẹ tôi năm nay đã bước sang tuổi bốn mươi, dấu vết của thời gian ít nhiều đã in hằn lên dáng người của mẹ. Mẹ là công nhân may, dáng người nhỏ nhắn, gầy gầy. Mái tóc đen cảu mẹ luôn được buộc gọn gàng phía sau. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, sống mũi cao cao và hai gò má nhỏ. Đôi mắt luôn đong đầy yêu thương và nụ cười ấm áp của mẹ là bức tranh đẹp nhất trong cuộc đời của tôi. Đôi bàn tay nhỏ mờ mờ vết chai là minh chứng xót xa cho cuộc đời tần tảo vì gia đình, vì chúng tôi của mẹ. Chính đôi bàn tay ấy đã chăm sóc, nuôi nấng chị em tôi lên người.

Tai nạn ập xuống gia đình chúng tôi, cướp đi bố khi em gái tôi vừa tròn 1 tuổi, tôi 6 tuổi. Gánh nặng gia đình ập lên đôi vai gầy của mẹ kể từ ngày đó. Mẹ chịu đựng tất cả, âm thầm cố gắng ngày này qua ngày khác, nuốt ngược nỗi đau để trở thành chỗ dựa cho hai chị em tôi. Mẹ hiền lành và nhân hậu, luôn bao dung với chúng tôi và sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Cả xóm tôi ai cũng yêu quý và thương cho số phận lận đận vất vả của mẹ.

Mẹ dậy sớm để chuẩn bị chu đáo từng bữa ăn cho chúng tôi, dù tôi có thể nấu cơm và đưa em đến lớp học của nó nhưng mẹ vẫn cẩn thận nấu sẵn cơm, để sẵn quần áo và cặp sách cho hai chị em xong mới yên tâm đến công ty. Bận rộn cả ngày ở công ty nhưng về đến nhà mẹ vẫn không nghỉ tay, mẹ bảo mẹ vẫn lo được, mẹ chỉ mong hai chị em sống vui vẻ, hạnh phúc. Từ nhỏ đến lớn, đồ của mẹ luôn giản dị còn hai chị em tôi, mẹ luôn lo lắng không thiếu một thứ gì, chúng tôi được bằng bạn bằng bè còn mẹ cứ tiết kiệm dành dụm mãi.

Mẹ chưa bao giờ nổi giận hay đánh mắng chị em tôi. Nếu chúng tôi có mắc lỗi, mẹ chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, kiên trì giảng giải để chúng tôi nhận ra khuyết điểm. Nhưng có một lần, em gái tôi đã gây ra lỗi lầm lớn, làm mẹ vô cùng đau lòng. Hôm ấy, con bé hỏi tôi một bài toán khó, tôi giải mãi cũng không ra đáp án. Nó bèn mang đi hỏi mẹ, mẹ cũng nghĩ mãi mà không ra, không hiểu sao con bé thốt ra:

Xem thêm:  Phân tích bài thơ “Lai Tân”để cho thấy được bức tranh thu nhỏ của cái chế độ xã hội Tưởng Giới Thạch

– Mẹ chẳng bao giờ giúp con bài tập nào cả. Không có bố, con đã xấu hổ lắm rồi, tại sao mẹ cũng vậy chứ, con chẳng thích gì cả.

Tôi ngỡ ngàng không tin một đứa bé 7 tuổi sao có thể nói ra những lời như thế. Còn mẹ chỉ nhẹ nhàng quay mặt đi, tôi thấy khóe mắt mẹ dường như ươn ướt. Mẹ đi nhanh về phía nhà bếp để che giấu tâm trạng của mình. Em gái tôi vẫn không nhận ra lỗi của mình, phụng phịu ngồi vẽ nghuệch ngoạc lên giấy. Tối ấy, mẹ vào phòng ngủ sớm, tôi kéo em gái sang phòng mình để con bé ngủ ở đấy rồi sang xem mẹ. Tôi nghe tiếng mẹ khóc trong phòng, lòng cũng nặng chĩu. Đắn đo mãi, tôi mới mở cửa, bước vào. Mẹ vội lau đi nước mắt trên đôi mắt đỏ hoe, giọng tôi lí nhí:

– Mẹ, em còn nhỏ, nó không hiểu chuyện, mẹ đừng khóc.

Rồi tôi cũng ôm chầm lấy mẹ, khóc nức nở. Mẹ cũng không kìm nén được nữa, lần nữa rơi nước mắt. Đêm hôm ấy, mẹ ôm tôi, kể rất nhiều câu chuyện về bố, mẹ cứ xin lỗi vì để chị em tôi thiệt thòi như vậy. Lần đầu tiên tôi hiểu được mẹ đã phải gồng mình gánh chịu những gì, tôi càng thương mẹ nhiều hơn.

Hôm sau, tôi phải kiên trì giảng giải nhiều, em gái tôi mới nhận ra lời nói vô tình của nó, con bé dần hiểu ra sự vất vả của mẹ, ngoan ngoãn hơn nhiều. Nhưng kỉ niệm ấy đã khắc sâu trong trái tim tôi khiến mỗi lần nhớ lại, tôi đều thấy đau lòng, cay cay khóe mắt. Mẹ không chỉ là người sinh ra tôi mà còn gánh vác trách nhiệm của người cha, che gió chắn mưa cho ngôi nhà nhỏ của tôi. Mẹ chính là tượng đài bất tử, là người đã, đang và sẽ sống mãi trong lòng tôi.

Nguồn Vietvanhoctro.com

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status