Bài văn tả con lật đật lớp 4

Tuổi thơ mỗi người đều gắn với những trò chơi dân gian quen thuộc như rồng rắn lên mây, trốn tìm, bịt mắt bắt dê,… với những bộ phim hoạt hình đã trở thành huyền thoại: Doraemon, Bảy viên ngọc rồng, Siêu nhân,… và cả những món đồ chơi đã thành một phần của kí ức. Đó có thể là những chiếc chong chóng tre, những đồ tự chế, hay một con lật đật. Các bạn hẳn ai cũng biết đến con lật đật nhỉ? Trong chương trình làm văn lớp 4, các bạn sẽ được làm bài văn miêu tả con lật đật. Để có thể miêu tả được món đồ chơi này, các bạn chú ý trả lời những câu hỏi: Bạn biết đến con lật đật đó như thế nào? Con lật đật trông ra sao (về hình dáng, màu sắc, các bộ phận: đầu, thân, mắt, miệng, …)? Con lật đật có đặc điểm gì đặc biệt? Tình cảm của bạn đối với món đồ chơi đó? Sau đây, sẽ là những bài viết tham khảo cho các bạn trước khi viết. Chúc các bạn học tập tốt!

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 MIÊU TẢ CON LẬT ĐẬT

Từ nhỏ đến lớn, tủ đồ chơi của em cũng đã xếp đầy rồi. Có nhiều lúc bỏ ra và thay bào bằng rất nhiều món đồ rồi. Nhưng có một món đò chơi bao nhiêu năm, vẫn ở yên trong đó. Đó chính là chú lật đật Misa của em.

Misa là món quà bà tặng em, không nhân ngày trọng đại hay đặc biệt gì cả. Vì là một ngày em khóc.

Misa của em rất đáng yêu. Nó không to lắm. Misa chỉ đơn giản là hai hình tròn ghép lại với nhau. Thân dưới của Misa to như một trái bưởi còn phần đầu nhỏ hơn, như một trái cam vậy. Misa khoác trên mình chiếc áo màu đỏ tươi, có chiếc khăn quàng phía sau, trông như cô bé quàng khăn đỏ vậy.

Misa có khuôn mặt rất dễ thương. Làn da màu trắng hồng với đôi mắt to, đen láy. Mỗi lần Misa chuyển động là đôi mắt ấy lại nhấp nháy tinh nghịch. Chiếc miệng Misa nhỏ xinh, đỏ chót, mỉm cười rất tươi. Với ai hay lúc nào, em ấy cũng cười như thế nên ai cũng rất yêu Misa. Hai má phúng phình hồng như đang đỏ mặt hay ngượng ngùng cái gì ấy. Ở thân Misa là một chiếc túi nhỏ xinh ở giữa, như chiếc túi thần kì của Doraemon vậy. Chắc chiếc túi ấy cũng chứa rất nhiều điều thú vị và kì diệu.

Misa trông nhỏ nhắn và đáng yêu như thế, em ấy còn rất kiên cường và tài giỏi. Dù người khác có làm gì, vô tình hay cố ý xô em ấy ngã thì Misa cũng tự mình đứng lên. Hết lần này đến lần khác, sau khi nghiêng ngả lại đứng thẳng lên.  Khuôn mặt em lúc nào cũng giữ nụ cười hồn nhiên như thế. Em rất yêu mọi người và không bao giờ chịu khuất phục. Đó cũng chính là lí do bà tặng em con búp bê ấy. Một cô bé hay khóc nhè, một chút là đổ lỗi cho người khác như em từ khi gặp Misa đã nhận ra nhiều điều. Em học được những bài học quý giá từ món đồ chơi đơn giản này: dẫu có vấp ngã vẫn phải đứng lên, luôn mỉm cười nhìn mọi thứ.

Misa đã lớn lên cũng em, nhìn em trưởng thành và khôn lớn như thế. Rồi thời gian qua đi, bà đã mất nhưng Misa vẫn luôn gợi nhắc về bà, là món quà quý giá nhất của em.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ CON LẬT ĐẬT LỚP 4

Đứa trẻ nào cũng sở hữu những món đồ chơi cho riêng mình. Em cũng vậy, nhà em có một tủ đồ chơi. Đồ chơi nào cũng đẹp và đáng yêu vô cùng. Nhưng em thích nhất là con lật đật mà bà nội tặng em.

Trông lật đật mới ngộ nghĩnh, đáng yêu làm sao! Hình dáng lật đật giống như số 8, vòng trên bé hơn vòng dưới. Cái đầu của lật đật và thân của nó đều là hình tròn. Nhưng cái đầu nhỏ hơn cái thân một chút để tạo nên sự cân xứng. Lật đật khoác trên mình một chiếc áo màu đỏ thẫm. Trên đầu, lật đật đội chiếc khăn màu vàng có viền trắng ôm sát khuôn mặt bầu bĩnh. Trên gương mặt của lật đật có hai con mắt to và tròn, long lanh như đang nhìn em âu yếm. Cái miệng nhỏ nhắn lúc nào cũng nhoẻn một nụ cười tươi xinh. Cái mũi tẹt nhưng lại hơi hênh hếch nhìn rất ngộ nghĩnh. Bụng lật đật thắt một cái đai màu vàng nổi bật trôn chiếc áo màu đỏ sẫm. Một búi vải nhỏ dưới cằm như chiếc khăn quàng đỏ rực của các bạn học sinh. Lật đật không có chân, chỉ có đôi tay gắn liền với thân mình. Mặc dù không có chân nhưng lật đật đứng rất vững. Em có xô ngã lật đật thì nó vẫn tự đứng lên được. Đó là đặc điểm riêng có của đồ chơi lật đật. Những lúc buồn, em thường mang con lật đật ra và chơi. Cứ chốc chốc xô nó ngã rồi thích thú nhìn nó tự đứng lên. Lật đật sẽ nghiêng qua nghiêng lại và phát ra âm thanh “long bong…long bong” nghe thật vui tai. Lúc ấy mọi nỗi buồn trong em đều tan biến đi đâu mất vì có người bạn lật đật thân thiết này bên cạnh. Lật lật được để trên nóc tủ cao để mỗi lần ngồi học em có thể ngắm nhìn để lấy cảm hứng học bài. Nhiều lúc đi ngủ em cũng ôm lật đật vào lòng và ngủ ngon lành.

Em rất yêu thích con lật đật mà bà nội tặng cho em. Mỗi khi chơi xong, bao giờ em cũng cất chú vào chiếc tủ kính thật gọn gàng, ngăn nắp. Em sẽ giữ nó mãi để làm món quà kỉ niệm của bà nội, cho tuổi thơ của em.

Nguồn Vietvanhoctro.com

Đánh giá bài viết
DMCA.com Protection Status