Bài viết số 5 lớp 9 đề 2 Nước ta có nhiều tấm gương vượt lên số phận, học tập thành công

Cuộc sống chúng ta có rất nhiều người có hoàn cảnh khó khăn. Thế nhưng vẫn có  “Những người không chịu thua số phận”. Đó là những con người có ý chí, nghị lực, niềm tin vào cuộc sống. Họ không đầu hàng trước số phận mà mạnh mẽ vươn lên để sống một cuộc sống có ích và ý nghĩa.Chắc trong chúng ta cũng biết đến cậu học trò Nguyễn Ngọc Kí, vốn là một tấm gương sáng cho nghị lực vươn lên khó khăn. Tấm gương Nguyễn Ngọc Kí được đưa vào sách giáo khoa để dạy đạo đức cho học sinh. Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, bản thân lại bị liệt cả hai tay khiến cho Nguyễn Ngọc Kí gặp nhiều trở ngại trong quá trình học tập thực hiện ước mơ của mình. Nhưng cậu không từ bỏ, quyết tâm rèn luyện học tập bằng chính đôi chân của mình trở thành một giá giáo ưu tú xuất sắc như cậu từng ao ước.Không chỉ có Nguyễn Ngọc Kí, mà nhiều tấm gương như Đỗ Trọng Khơi bị bại liệt đã tự học, trở thành nhà thơ; anh Trần Văn Thước bị tai nạn lao động, liệt toàn thân đã tự học, trở thành nhà văn,.. Từ những câu chuyện đó chúng ta thấy được một tinh thần nghị lực kiên cường phấn đấu không mỏi mệt. Họ chính là biểu tượng, tượng đài cho những con người không chịu thua số phận mà chúng ta không khỏi khâm phục, ngưỡng mộ và tôn trọng họ. Sau đây mình sẽ giúp các bạn bài văn nêu suy nghĩ về “những người không chịu thua số phận”. Với đề bài này các bạn cần bàn luận về đức tính của những người đấy, vai trò của họ và bài học rút ra từ những tấm gương ấy là gì nhé. 

Xem thêm:  Tả con khỉ trong vườn thú hay nhất

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 VỀ NHỮNG CON NGƯỜI KHÔNG CHỊU THUA SỐ PHẬN

“Số tôi khổ…”, “số đã thế rồi…”, “phận nghèo…”, “số nó phải thế..”. Không khó để có thể lắng nghe những lời than vãn này kèm theo đó là những khuôn mặt tiếc nuối với lời ước “giá như…”. Đành rằng đó gần như là những câu cửa miệng của nhiều người nhưng có lẽ quan niệm về sự an bài của số phận giống như một cái bóng đen, mà nguồn gốc của nó từ nền phong kiến với những nếp nghĩ lạc hậu, đã bao phủ con người trong những quẩn quanh, bế tắc mà đôi khi là tuyệt vọng. Bởi lẽ “đường chỉ tay nói lên số phận nhưng nó luôn nằm trong bàn tay ta” và “những người không chịu thua số phận” hay chính là những người bản lĩnh đã kiến tạo cuộc sống theo cách của chính mình?

“Số phận” là những điều đã được an bài từ trước theo quy luật của thiên mệnh hay là cách chúng ta thường nói về những khó khăn trở ngại trong cuộc đời? Nếu hiểu “số phận” gắn với những lời thở than, trách móc thì cụm từ này thiên nhiều về hàm ý nói về những rào cản, những “ranh giới” trong cuộc sống. “Những người không chịu thua số phận” là những người có bản lĩnh và nghĩ lực để vượt qua những ranh giới ấy.

Cách chúng ta hơn nửa thế kỉ người bác sĩ trẻ tuổi Đặng Thùy Trâm đã từng nêu cao một lý tưởng sống “đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố”. Người con gái ấy đã sống trọn và đúng nghĩa 28 năm cuộc đời ngắn ngủi cho Đảng, cho đất nước, cho tự do. “Giông tố” mà người cách mạng trẻ tuổi này phải chịu có lẽ khốc liệt hơn bao giờ hết, sinh mạng mong manh hơn bao giờ hết. Đó là những tháng năm chiên đấu ác liệt mà biết bao người như chị đã trải qua, quyết liệt và tàn khốc đến mức “nơi đây, mọi sắt thép đều tan chảy, chỉ có con người là vững vàng đi qua”. Họ đã không chịu thua số phận. Vì một niềm tin về tương lai tươi sáng hơn, vì một cuộc đời sống sao cho mỗi ngày đều xứng đáng, hay vì sự kiên cường của họ để bảo vệ những người thân thương nhất, bảo vệ hai tiếng thân thương nhất: đất nước?

Xem thêm:  Thuyết minh về ao Bà Om Trà Vinh

Cuộc sống vẫn luôn tồn tại những cơn “giông tố” khiến chúng ta phải vấp ngã, phải gục ngã không chỉ một mà có khi rất nhiều lần cho đến khi ta lựa chọn đi xuyên qua nó hoặc chấp nhận gục ngã. Nhưng “khi anh bước ra khỏi cơn bão, anh sẽ không giống như anh của trước kia, người đã bước vào cơn bão” (Haruki Murakami”. Bởi vậy, sau cơn bão ta không thấy một Nguyễn Ngọc Kí bị liệt hai tay, một cậu học sinh gầy gò ốm yếu, ta thấy một Nhà giáo ưu tú, một con người bản lĩnh, một người truyền lửa. sau những giông bão ta không còn thấy ở bà Phạm Thị Huệ bóng dáng của người bị nhiễm HIV, ta thấy người phụ nữ dám công khai căn bệnh thế kỉ của mình, một tình nguyện viên của Liên Hợp Quốc. Họ đã vượt qua giông bão, vượt qua số phận. Họ thay đổi cuộc đời của chính mình bằng những nỗ lực, những ý chí, những đau đớn, sự kiên trì trước hết là trong thầm lặng.

Trong cuộc sống, bên cạnh những con người bị bóng đen số phận bao phủ vẫn luôn có những con người không bao giờ chịu cúi đầu trước số phận. Họ đã có những phút giây đau đớn, mệt mỏi và có đôi khi là những phút ngã lòng, nhưng họ đã vượt qua bằng những ý chí và nghị lực phi thường nhưng không bất thường. Những cơn giông bão có thể là rào cản nhưng hoàn toàn trơ thành động lực để ta trở nên tốt đẹp hơn, ít nhất là so với trước kia. Bởi lẽ để vượt qua giông bão, bạn buộc phải trở nên mạnh mẽ. Chính những tấm gương ấy đã truyền một ngọn lửa ý chí. Nhưng ý nghĩ là nụ hoa nhưng hành động mới là quả ngọt. Cuộc sống chưa bao giờ được lập trình sẵn, sẽ luôn có những chông gai, bởi vậy sự chuẩn bị hành trang về kiến thức và thực tế luôn là những điều thiết yếu. Chúng ta có thể trở nên mạnh mẽ bằng nhiều cách, tự lực và cả việc trân trọng những sự giúp đỡ từ người khác và giúp đỡ người khác.

Xem thêm:  Viết về gương anh hùng – Vừ A Dính

Số phận của tôi là một trang giấy có thể không hoàn hảo nhưng là tự tôi viết nên trên trang vở cuộc đời và tôi biết cuộc sống ấy sẽ xứng đáng với những gì tôi viết. Điều quan trọng là tôi và bạn sẽ viết điều gì trên những trang vở đó mà không phải hai chữ “bỏ cuộc”.

Loading...

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 VỀ NHỮNG CON NGƯỜI KHÔNG CHỊU THUA SỐ PHẬN

“Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, có một bông hoa mọc lên và nở những chùm hoa thật đẹp”. Giữa hiện thực cuộc sống khắc nghiệt, khó khăn, có những nghị lực vẫn không chịu bị khuất phục để vươn lên học tập và thành công. Ta gọi đó là “những người không chịu thua số phận”.

Nhà Phật có câu: “Đời là bể khổ”. Cuộc sống là sự góp nhặt của những khó khăn, thử thách và đôi khi là những khổ đau, bất hạnh. Khó khăn khi đất nước ta nằm trong khu vực thường xuyên phải hứng chịu thiên tai: miền Bắc, miền Trung thường xuyên xảy ra bão, miền Nam đối mặt với lũ lụt, với nước biển dâng cao có thể nhấn chìm mọi căn nhà. Khi chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỉ nhưng những nỗi đau, mất mát vẫn còn đó, khôn nguôi. Những người chồng không thể trở về, những đứa con còn thể sống sót lại bị ảnh hưởng của bom đạn để lại, để rồi những thế hệ sau sinh ra: dị dạng, không trọn vẹn trong hình hài, …Rồi vì điều kiện hoàn cảnh, những đứa trẻ không thể đến trường, sống cuộc sống không có ánh sáng. Nhiều người kêu than rằng cuộc đời bất công, số phận bất hạnh và hạnh phúc không phải từ dành cho họ.

Nhưng bên kia của mảnh ghép cuộc đời, vẫn còn những mảnh niềm vui. Đôi lúc cuộc sống bắt bạn chìm trong bất hạnh không phải để bạn chết chìm mà để bạn học cách tập bơi. Hứng chịu nhiều thiên tai, nhưng chúng ta có nhiều nguồn tài nguyên, phong cảnh. Và hơn hết, chúng ta có con người. Thượng Đế tạo ra loài người gửi gắm cho ta một trí tuệ để ta suy nghĩ, cho ta lòng kiên trì và quyết tâm để dù nghịch cảnh vẫn không thể lật đổ, cho ta bàn tay để “làm nên tất cả” chỉ cần “có sức người sỏi đá cũng thành cơm” và cả trái tim và tình yêu thương, đoàn kết để chiến đấu và chiến thắng. Và số phận chỉ là quan niệm sai lầm, nó chỉ bao che cho sự thật bạn không thể kiểm soát cuộc đời mình, không biết sử dụng món quà được trao tặng.

Bằng nghị lực sống, niềm hi vọng; những con người ấy không bao giờ chịu thua số phận. Nghị lực sống, niềm tin- đó là những thứ tuyệt diệu. Hy vọng cong, xoắn, thỉnh thoảng nó khuất đi nhưng nó không bao giờ tan vỡ. Hy vọng đặt nụ cười lên gương mặt chúng ta khi lí trí không chủ động được điều đó. Hy cọng đặt đôi chân chúng ta lên con đường mà mắt chúng ta không thể nhìn thấy được. Và khi ấy, ta cần ý chí nghị lực để bước tiếp trên con đường đã chọn, để làm bằng tất cả niềm nhiệt huyết và đam mê của mình. Không ai có quyền đánh thuế ước mơ và nghị lực của bạn cả. Vì thế, đâu có mất gì, hãy cứ lạc quan và cố gắng. Vì thế, cuộc sống của chúng ta có những người diễn giả nổi tiếng không tay như Nguyễn Ngọc Kí, có hiệp sĩ công nghệ thông tin chỉ nặng khoảng 20 kg như anh Nguyễn Công Hùng. Dẫu cuộc sống luôn nơm nớp lo sợ bởi bão lũ, thiên tai nhưng những con người miền Trung vẫn từng ngày học tập, là những thủ khoa của đất nước trong các kì thi đại học.

Với sự chăm chỉ, sáng tạo và cải tạo lại hoàn cảnh, con người không chịu thua số phận. Sự tìm tòi, sức sáng tạo của con người là vô tận. Bạn nghĩ mình làm gì với đôi bàn tay trắng của mình? Không gì cả. Nhưng thêm trí tuệ, sự sáng tạo thì có thể. Sự sáng tạo giúp con người bẻ cong lại con đường để dễ bước đi, có thể trải thêm đá để con đường toàn sỏi đá có thể bằng phẳng cho bước tiếp. Điều gì làm cho cậu bé Nguyễn Hiền trở thành Trạng Nguyên nhỏ tuổi nhất của nước ta? Là những ngày tháng bắt đom đóm học bài, lấy lá chuối làm sách và học mọi lúc mọi nơi. Những đồ vật xung quanh chính là những đồ dùng hữu hiệu, là bậc thang đưa bạn đến thành công. Xa hơn về sau, trong thời kháng chiến chống Mĩ, không một anh bộ đội nào lại không biết đến bếp Hoàng Cầm. Chiếc bếp không khói, vô hiệu hóa kĩ thuật quân sự của không quân Mĩ lại gắn kết tình anh em và làm nên chiến thắng của quân đội ta.

Với tinh thần đoàn kết, ta không chịu thua số phận. Mỗi chúng ta chỉ là thiên thần có một cánh, chỉ dựa vào nhau mới có thể bay lên. Một cá nhân dù tài giỏi đến đâu cũng không thể bằng một tập thể. Nhất là khi hoàn cảnh sống khó khăn, chúng ta càng phải dựa vào nhau mà sống, mà vươn lên. Tinh thần đoàn kết, dân tộc chính là một con sóng mạnh nhất, là bức tường vững trãi nhất mà không một điều gì có thế phá bỏ được. Như đại tướng Võ Nguyên Giáp từng chia sẻ: “Mĩ thua Việt Nam vì Mỹ không hiểu người Việt Nam”. Những con người chân lấm tay bùn, hiền lành nhưng khi Tổ quốc thiêng liêng bị xâm phạm, họ sẵn sàng hi sinh, đùm bọc nhau để cùng “quốc tử cho tổ quốc quyết sinh”. Lớp này ngã xuống, lớp kia lại đứng lên. Để rồi một ngày làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

Con đường đến với thành công có nhiều nẻo mà con đường đến với thất bại thì mọi con người thất bại đều dẫm chung một lối: không hy vọng, không ý chí, không nghị lực và không đoàn kết. Bên cạnh màu trắng luôn có màu đen, có niềm vui và có cả những nỗi buồn và nước mắt. Khi chúng ta luôn muốn cuộc sống không có nghịch cảnh, hãy nhớ rằng kim cương vốn là than đá được hình thành dưới áp lực. Và chỉ có trong khổ đau, thử thách ta mới biết mình là ai, mình đang ở đâu và mình mang sức mạnh lớn như thế nào. Hãy biết chấp nhận hoàn cảnh, những gì mình đang có để vươn lên, để chiến thắng và để sống hạnh phúc và toàn vẹn hơn. Đừng than thở nếu bạn vẫn còn muốn cố gắng, đừng bỏ cuộc nếu bạn vẫn có thể tiếp tục. Hạnh phúc luôn ở quanh ta, chỉ chờ ta nắm lấy.

Đừng bao giờ tin những đường chỉ tay có thể nói trước tương lai của bạn. Vì những người không có tay vẫn có tương lai. Nó nằm ngay trong người, trong trái tim và trong cách chúng ta suy nghĩ.

Nguồn Vietvanhoctro.com

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status