Bình giảng bài thơ Thương vợ của Trấn Tế Xương

Đề bài: Em hãy viết bài văn để bình giảng bài thơ Thương vợ của Trấn Tế Xương

Bài làm

Trần Tế Xương là nhà thơ trào phúng của nền văn học Việt Nam, ông có rất nhiều tác phẩm hay trong đó nổi bật lên là bài thơ Thương Vợ.

Mở đầu bài thơ tác giả đã nói lên những nỗi vất vả của vợ khi quanh năm làm nghề buôn bán vất vả ở mom sông để nuôi đủ 5 con với một chồng, đáng lẽ ra người phụ nữ là người nội trợ, làm thêm để nuôi con nhưng trong bài thơ này sự thống khổ đó lại tăng lên gấp nhiều lần, bà nuôi đủ năm con với cả một một. Một mình vạt vả lặn lội. Từ xưa đến nay thân cò được dùng để nói đến sự vất vả của người phụ nữ, họ phải vất vả chịu đựng, quanh năm phải bươn trải để kiếm tiền để nuôi con và lo cho cuộc sống gia đình.

Quanh năm buôn bán ở mom sông

Nuôi đủ năm con với một chồng

Lặn lội thân cò khi quãng vắng

Eo xèo mặt nước buổi đò đông.

Sự vất vả đó không chỉ một hai ngày mà nó là quanh năm, công việc có sự lặp đi, lặp lại, vất vả buôn bán để kiếm tiền lo cho gia đình, mom sông ở đây tác giả đề cập đến cũng nói đến vùng đất ven sông, không được bằng phẳng, vùng đất eo hẹp, trước mặt nước eo xèo của buồi đò đông. Thân phân của người phụ nữ xưa nhỏ bé, vất vả, họ phải chịu rất nhiều những bất công của cuộc sống, của xã hội, đó là những điều tưởng chừng như đơn giản, nhưng họ phải chịu những nỗi thống khổ, vất vả của người phụ nữ.

Xem thêm:  Viết đoạn văn nghị luận xã hội về vấn đề Định hướng nghề nghiệp cho giới trẻ

Trong đoạn thơ đầu tác giả đã nói đến sự vất vả của người phụ nữ, phải bươn trải, lặn lội thân hình nhỏ bé của mình để kiếm tiền lo cho gia đình. Gánh nặng gia đình đè nặng lên thân phận người phụ nữ, nuôi con đã là nỗi vất vả rồi mà giờ phải nuôi đủ cả năm con và một chồng, ở đây tác giả sử dụng từ đủ muốn nói đến gánh nặng cho người vợ, vì người chồng không kiếm đủ tiền để nuôi con mà người vợ phải nuôi đủ cả con và chồng, khồng trừ một ai:

Một duyên hai nợ, âu đành phận

Năm nắng mười mưa, dám quản công

Cha mẹ thói đời ăn ở bạc!

Có chồng hờ hững cũng như không!

Duyên phận để hai người đến với nhau, có duyên có nợ mới kết duyên cùng nhau thì do đó là phận của hai người. Những câu thơ cuối này tác giả tự trách chính mình khi không giúp đỡ gì cho vợ, năm nắng mười mưa người vợ vẫn phải nhọc nhằn, vất vả, chịu đựng để kiếm tiền nuôi cả nhà. Có chồng mà hờ hững như không, có lẽ do cha mẹ ăn ở bạc mà nay phải chịu cảnh này.

Thương vợ nên tác giả đã tự vấn tự trách chính mình “ có chồng hờ cũng như không”, vì vậy bao nhiêu vất vả nhọc nhằn, bà Tú đều phải chịu đựng, quanh năm vất vả nắng mưa ở mem sông kiếm tiền để lo cho cả gia đình. Tác giả lo thi mà những gánh nặng gia đình về vật chất đều do một tay bà Tú lo, vì thế ông hiểu được những nỗi vất vả, khó khăn của bà Tú xuất hiện trong bài thơ.

Xem thêm:  Bài thơ Xuân hiểu trần Nhân Tông

Bài thơ đã mang yếu tố trào phúng sâu sắc, để qua đó nói lên sự vất vả của người vợ trong xã hội cũ, sự bất công trong xã hội, bao nhiêu nỗi vất vả, người vợ đều phải gánh chịu những bất công, ngang trái của xã hội cũ. Bài thơ đã mang đậm những dấu ấn của nghệ thuật trào phúng, nó không chỉ mang yếu tố hiện thực, phê phán xã hội cũ, khiến người phụ nữ phải chịu những bất công, ngang trái trong xã hội.

    Leave a Reply

    avatar
      Nhận thông báo qua email  
    Nhận thông báo cho
    DMCA.com Protection Status