Cảm nghĩ về truyện Tôi đi học của Thanh Tịnh

Cảm nghĩ về truyện Tôi đi học của Thanh Tịnh

Hướng dẫn

Trong những năm cắp sách tới trường, chúng ta có biết bao nhiêu kỷ niệm vui, buồn. Tất cả đều in sâu trong ký ức. Để mai sau nhớ đến chúng ta lại thấy trào dâng một niềm thương nhớ. Bằng một câu chuyện trữ tình nhẹ nhàng, Thanh Tịnh đã nói hộ chúng ta về kỷ niệm êm đềm, trong sáng với những tình cảm chân thành sâu lắng. “Tôi đi học” đó là truyện mà tưởng như không có truyện. Nó như một nỗi niềm xốn xang, tưng bừng, rộn rã trào dâng trong lòng tác giả mỗi khi mùa thu đến để tâm trạng thấy mơn mam buổi tựu trường. “Tôi đi học” là một bài ca dao, một bài thơ êm dịu đằm thắm, đánh thức ký ức của mỗi chúng ta về những ngày đầu tiên tới lớp.

Không khí của sự hổi tưởng thật đặc biệt và ấn tượng biết bao. Chúng ta cứ bắt gặp cái lâng lâng của một tâm hồn yêu những kỷ niệm thời thơ bé. Từ trong quá khứ, những kỷ niệm hiện về gần gũi và rất nên thơ. Cảnh vật, không gian mở ra trước mắt chúng ta thật bình dị “Lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc”. Trong khung cảnh ấy hiện ra hình ảnh một cậu bé đáng yêu ngày đầu tiên đi học với cảm giác mơm man của sương thu, gió lạnh, con đường… Thiên nhiên cảnh vật hiện ra đẹp hơn, nên thơ hơn so với những ngày chưa đi học. Đây là một sự thay đổi lớn của cuộc đời nên mọi thứ với cậu đều trở nên xa lạ. Đó là một cảm giác chân thực đối với một đứa trẻ đang nhận ta có một sự kiện lớn sẽ xảy ra với mình. Hôm nay cậu còn cảm thấy mình “trang trọng và đứng đắn”. Dù còn non nớt lắm nhưng cậu vẫn hiểu ràng sẽ có một sự kiện trọng đại sắp xảy ra. Quyển vở cầm trên tay cũng cảm thấy nặng trĩu và nghĩ rằng chỉ có người thạo mới cầm nổi bút cho thấy cậu ngộ nghĩnh biết chừng nào. Những suy nghĩ trẻ thơ trong sáng và tinh khôi của nhân vật “Tôi” làm chúng ta thấy cậu thật gần gũi và đáng yêu. Ngôi trường hiện ra trước mắt cậu thật to lớn thiêng liêng. Chút ngập ngừng e sợ như con chim lần đầu tiên nhìn thấy khung trời bao la. Cậu như “con chim non đứng bên bờ tổ nhìn quãng trời rộng muốn bay”. Ngòi bút rất tinh tế của Thanh Tịnh lại một lần nữa khắc họa suy nghĩ, tâm trạng của cậu bé: “Hồi trống vang rộn cả lòng”. Ở đây không chỉ là tiếng trống trường mà còn là tiếng lòng trẻ thơ trước một sự thay đổi lớn của cuộc đời. Vì thế cậu càng hồi hộp, lúng túng “lúc ông đốc gọi tên tôi” thì cậu “Giật nẩy cả mình”. Cái giây phút chờ đợi để được gọi tên vào lớp đã khiến cho tác giả phải nhớ mãi.

Chia tay với mẹ để vào lớp. Đó là một kỷ niệm khó quên. Mẹ hiền từ âu yếm ông đốc cởi mở nhẫn nại, thầy giáo tươi cười đón cậu vào lớp. Tất cả đều chăm sóc, yêu thương và nâng niu cậu bé. Họ làm cậu yên lòng hơn, mạnh dạn hơn bớt đi sự lạ lùng bỡ ngỡ lúc ban đầu. Cậu bắt đầu thấy gần gũi các bạn. Cái cảm giá xa lạ đã vơi đi phần nào. Cậu lại trở về với kỷ niệm của trò chơi thuở nhỏ rồi tiếng của thầy lại đưa cậu trở về thực tại. Cậu bắt đầu viết và lầm nhẩm đọc. Chỉ một buổi tựu trường thôi mà đọng lại trong ký ức của tác giả những kỷ niệm yêu thương, ấm áp vô cùng.

Câu chuyện kết thúc nhẹ nhàng trong âm hưởng của ba tiếng “Tôi đi học”. Đó là những xúc cảm nao nao, tưng bừng và rộn rã cứ mơn mam mãi tâm hồn trẻ thơ. Cái bồi hồi thấp thỏm của tâm trạng cậu bé cũng chính là trạng thái tinh thần của mỗi chúng ta khi ngày đầu tiên đi học. Câu chuyện lắng đọng đằm thắm như một bài thơ cứ êm dịu trôi trong hồn ta và lay động, thức tỉnh những kỷ niệm đáng yêu của tuổi thơ không chỉ thấp thỏm hồi hộp mà còn rất dạt dào và tươi tắn.

Thanh Tịnh đã mang đến cho mỗi chúng ta một giai điệu êm đềm, buồn nhớ, nao nao để chúng ta không thể quên được ngày thơ bé. Câu chuyện tràn ngập chất thơ ấy là biểu hiện sinh động của một tâm hồn giàu tình cảm, tinh tế để mỗi khi đọc ta lại bắt gặp chính lòng mình một cảm giác xốn xang, bồi hồi về một buổi mai hôm ấy… Một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh: “Tôi đi học”.

Đánh giá bài viết
DMCA.com Protection Status