Cảm nhận của em về bài thơ Qua Đèo Ngang

Cảm nhận của em về bài thơ Qua Đèo Ngang

Hướng dẫn

Bài thơ “Qua Đèo Ngang ” của Bà Huyện Thanh Quan là bức tranh vịnh cảnh ngụ tình sâu sắc, kín đáo mà tác giả muốn gửi gắm đến người đọc. Bài thơ mang tậm trạng buồn của người lữ khách trước cảnh thiên nhiên hoang vu.

Khung cảnh Đèo ngang hiện ra với góc nhìn từ trên cao của tác giả. Thời gian làm nảy sinh tâm trạng của nhà thơ lại vào buổi chiều, khung cảnh buồn khiến lòng người cũng buồn theo. Khi bóng chiều đã xế, có đá núi, cây rừng, có bóng tiều phu di động, có những mái nhà ven sông… mà sao heo hút, đìu hiu đến nao lòng.

Bước tới đèo ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá lá chen hoa…

Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông chợ mấy nhà.

Lòng người lữ khách đã buồn, buồn vì bản thân, buồn vì thời thế, cảnh vật hiện lên lại càng buồn. Cảnh đó đã hòa hợp với tâm trạng của nhà thơ, tạo nên một khung cảnh đẹp. Nguyễn Du cũng đã từng viết:

“Cảnh nào cảnh chẳng gieo sầu

Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ ”

Giữa chốn thiên nhiên hoang sơ ấy, cảnh vật không đơn điệu mà cũng vô cùng sinh động, tất cả mọi vật có sự chen chúc vào nhau, có vẻ rất đông đúc, có thể lấn át được tâm hồn đang buồn chán cô đơn của người thi sĩ. Đứng trước cảnh tượng đó khiến cho con người càng gợi lên sự hoang mang, khiếp hãi. Tâm trạng thì đang cô đơn, buồn chán lại đứng trên một ngọn đèo cao, bao quanh là không gian bao la, hùng vĩ, con người càng trở nên nhỏ bé và trống trải vô cùng. Tâm trạng bồn nhưng nhà thơ vẫn đủ tĩnh tâm để quan sát và cảm nhận mọi việc diễn ra xung quanh mình. Có thể khung cảnh đã làm nhà thơ trào dâng lên một nỗi buồn, cũng có thể tâm trạng nhà thơ vốn đã buồn, nên nhìn cảnh nào cũng thấy thấm đẫm nỗi buồn.

Xem thêm:  Trong nhà em có ba phương tiện giao thông xe đạp, xe máy và ô tô. Chúng cãi nhau, so bì hơn thua kịch liệt

Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia.

Dừng chân đứng lại trời non nước

Một mảnh tình riêng ta với ta.

Nhà thơ đã muộn hình ảnh tiếng kêu của con cuốc để thể hiện nỗi nhớ thương, đau đớn đến tận cùng của lòng người với nhà, với nước, với thân phận cô đơn của mình lại. Tiếng kêu đó mãi không dứt cũng giống như nỗi lòng của nhà thơ mãi không nguôi.

Tiếng chim cuốc chính là tiếng lòng của nhà thơ. Có thể lúc đó bà đang có tâm trạng tiếc nuối về quá khứ, triều đại nhà Lê thời kì vàng son, hưng thịnh nay không còn nữa. Bà thuộc gia tộc trung thành với nhà Lê, nhưng nay nhà Lê đã thối nát, yêu nước thương dân mà lại vẫn trung thành với cái thối nát sao? Chính điều đó đã tạo nên nỗi buồn không gì chia sẻ được của nhà thơ. Vả lại đây là lần đầu tiên có lẽ nhà thơ xa nhà nên “cái gia gia” gợi nỗi thủy chung, thương nhớ quê nhà. Cảnh vật vắng lặng, đơn chiếc, xót xa, buồn bã. Càng làm cho nhà thơ mỗi lúc nỗi buồn hoài cảm càng tăng.

Dừng chân đứng lại trời non nước

Một mảnh tình riêng ta với ta.

Hòa tâm hồn vào cảnh vật nhà thơ đã cảm nhận thế giới thiên nhiên nơi đây thật rộng khoáng, bao la. Con người thì cô đơn nhỏ bé, thiên nhiên thì rộng lớn bao la. Thiên nhiên với con người hoàn toàn đối lập với nhau càng làm nổi bật tâm trạng cô đơn, phủ nhận thực tại của nhà thơ.

Xem thêm:  Viết bài văn nghị luận về vai trò tình bạn trong cuộc đời mỗi người

Với cách sữ dụng ngôn rất tinh tế, bài thơ Qua Đèo Ngang đã cho người đọc thấy được bức tranh vịnh cảnh ngụ tình sâu kín. Hiểu được ý nghĩa của bài thơ, ta càng cảm thông nỗi lòng của tác giả và kính phục tài năng thi ca của tác giả.

Nguồn Vietvanhoctro.com

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status