Đóng vai nhân vật Tấm kể lại truyện Tấm Cám

Đóng vai nhân vật Tấm kể lại truyện Tấm Cám

Bài làm

Thưa các bạn tôi chính là Tấm nhân vật chính trong truyện cổ tích Tấm Cám mà các bạn vẫn thường được nghe kể. Hôm nay tôi muốn chính mình tự kể về câu chuyện của cuộc đời mình một cách trung thực và công tâm nhất không bị tam sao thất bản và có những tình tiết đồn thổi như mọi người thường hay suy diễn.

Tôi sinh ra đã sớm mồ côi mẹ, rồi cha của tôi đã kết hôn với một người phụ nữ cùng làng. Sau khi tục huyền mẹ kế của tôi có thai ngay lập tức và sinh ra một người con gái được đặt tên là Cám. Năm tôi lên bảy tuổi thì cha tôi qua đời bỏ lại tôi một mình bơ vơ trên cõi đời này không ai thương xót. Tôi sống với kế mẫu và em gái cùng cha khác mẹ, dù người kế mẫu này không ưa tôi lắm bởi khác máu tanh lòng nhưng tôi vẫn yêu thương bà và em gái của mình bởi tôi chẳng có ai là người thân ngoài họ cả. Trong gia đình tôi thường được kế mẫu sai làm những việc nội chợ, lau dọn nhà cửa, rồi việc đồng áng, có bất kỳ việc gì cũng tới tay tôi bởi tôi thấy mọi người thường khen tôi đảm đang tháo vát. Còn em Cám của tôi do nhỏ tuổi nhất nhà lại được cưng chiều nên nó chẳng biết làm việc gì. Mẹ có giao việc gì nó làm cũng hỏng cả nên dần dần nó được mẹ cho ngồi chơi còn tôi thì làm hết. Nhiều khi tôi cũng tủi thân thương cho phận côi cút của mình, nhưng rồi những suy nghĩ tiêu cực đó cũng nhanh chóng đi qua.

Một lần kế mẫu sai tôi và em Cám đi bắt cua ốc về nấu canh cho gia đình ăn tối. Tôi sợ mẹ mắng nên làm việc chăm chỉ lắm dù mùa này không phải mùa tôm tép, nhưng tôi chăm chỉ nên cũng bắt được đầy một giỏ. Còn em Cám nó nhìn thấy hoa thơm, cảnh đẹp mải mê ngắn nhìn nên chẳng bắt được con nào. Nhưng con bé láu cá hơn tôi, nó dụ cho tôi xuống ao tắm rồi ở trên bờ nó lấy hết tôm cá của tôi trút sang giỏ nó rồi đi về nhà trước lập thành tích với mẹ. Khi nó đi rồi tôi lên bờ nhìn thấy cái giỏ của mình trống trơn tôi hiểu ra những gì mà Cám đã làm với mình, nhưng tôi không giận em ấy .Tôi chỉ sợ hãi mà thôi bởi tôi biết nếu tôi về nhà với cái giỏ trống không như vậy thì mẹ kế tôi sẽ mắng tôi rất lâu, thậm chí bà còn cho tôi ăn đòn nữa lần nào mẹ kế đánh tôi cũng đau nhức mấy ngày chưa khỏi. Nghĩ vậy tôi buồn lắm và ngồi khóc, nhưng thật may mắn lúc đó có một ông lão râu tóc bạc phơ hiện lên và hỏi tôi rằng “Vì sao con khóc” tôi đã kể cho ông lão phúc hậu đó nghe câu chuyện của mình, ông lão đã bảo tôi rằng hãy nhìn vào giỏ mang con cá bống về nuôi nó sẽ làm bạn với tôi giúp tôi sau này. Dù không biết thực hư thế nào nhưng tôi cũng làm theo lời ông lão mang con cá bống về nuôi ngày ngày gọi nó lên ăn cơm bằng câu thần chú mà ông lão dậy mình.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

ke lai chuyen tam cam - Đóng vai nhân vật Tấm kể lại truyện Tấm Cám

Đóng vai nhân vật Tấm kể lại truyện Tấm Cám

Một thời gian sau, cá bống tôi nuôi trong giếng lớn nhanh lắm. Một ngày nọ mẹ kế tôi bảo tôi đi chợ xa đi lâu hãy về, tôi làm theo đi chợ làng bên tới mãi xế trưa mới về nhà. Khi tôi về nhà tới bữa cơm mang cơm cho cá bống thì không thấy bống đâu nữa. Tôi chỉ nhìn thấy mấy cục máu nổi trên mặt giếng mà thôi. Tôi biết cá bống của tôi không còn nữa nên buồn lắm tôi khóc. Ông lão lại hiện lên và bảo tôi tìm xương cá bống cho vào cai lọ rồi chôn ở chân giường nơi tôi nằm.

Năm đó ngày hội làng đến tôi và em Cám cùng muốn đi xem hội, nhưng mẹ kế bảo tôi phải ở nhà trông nhà và làm hết việc mà bà giao cho xong rồi mới được đi. Cám đi chảy hội trước, còn mình tôi bơ vợ ngồi nhặt thóc khỏi đấu gạo. Tôi buồn lắm bởi tôi rất muốn đi xem hội mà việc này tỉ mỉ quá chả biết tới khi nào xong nên chắc tôi chẳng thể đi xem hội được. Tôi vừa làm vừa khóc thì ông lão lần trước xuất hiện kêu đàn chim sẻ tới giúp tôi, rồi ông bảo tôi lấy lộ xương cá bống lên sẽ có quần áo đẹp, giầy mới cho tôi đi chơi hội. Tôi vui lắm làm theo lời ông và cuối cùng tôi cũng được đi chảy hội làng. Khi tôi đi qua khúc sông vô tình rơi một chiếc hài, chẳng ai ngờ chiếc hài của tôi được nhà vua nhặt được ngài đem lòng tương tư người chủ nhân chiếc hài nên tìm bằng được người con gái đi vừa chiếc hài xinh xắn đo. Ngài ra mệnh lệnh ai đi vừa sẽ làm vợ ngài, chiếc hài là của tôi tôi đi vừa là điều dễ hiểu. Tôi đã trở thành hoàng hậu như vậy đó.

Xem thêm:  Tuần 9: Luyện tập thuyết trình tranh luận (tập làm văn 5)

Năm đó, ngày giỗ của cha tôi tôi về nhà cúng cha, khi mẹ kế bảo tôi trèo lên cây cau tôi nghe theo thì ở dưới mẹ kế tôi và em Cám chặt đổ cây cau khiến tôi ngã xuống ao và chết đuối. Em Cám tôi liền vào cung thay thế thôi làm hoàng hậu, đến khi chết rồi tôi mới hiểu được tâm địa của mẹ kế. Tôi đã từng yêu thương họ nhưng họ không hề coi tôi là người thân, linh hồn tôi chết oan nên không siêu thoát được. Tôi biến thành chim vàng anh bay vào cung không cho mẹ kế và Cám thực hiện được âm mưu của mình. Ngày ngày chồng tôi yêu con chim vàng anh chính là tôi lắm. Thấy vậy em Cám giết tôi ăn thịt vứt lông chim đi. Tôi biến thành hai cây xoan đào mát mẻ chồng tôi ngày nào cũng mắc võng ra chơi. Em Cám khó chịu nên chặt hai cây xoan đào làm thành khung dệt vải. Nhưng khi nó ngồi vào dệt tôi luôn phát ra những tiếng kêu ma mị làm nó có tật giật mình. Nó đốt khung dệt vải, tôi biến thành cây thị và hóa thân thành một quả thị vô cùng đẹp mặt hương thơm bay xa. Một hôm có bà cụ bán nước đi qua thấy tôi thơm qua nên xin tôi rụng vào túi của bà để bà mang về nhà ngửi. Tôi thương bà cụ bán nước không con cháu sống côi cút một mình nên rụng vào túi của bà. Ngày ngày bà cụ bán nước đi làm tôi ở nhà chui từ quả thị ra và làm việc nhà nấu cơm, quét dọn nhà cửa vườn tược cho bà.

Xem thêm:  Tóm tắt tác phẩm Một người Hà Nội của tác giả Nguyễn Khải

Một hôm, tôi đang làm bà cụ từ đâu bất ngờ đi ra nắm tay tôi xin tôi ở lại làm con của bà. Tôi thương bà nên đồng ý là con gái nuôi của bà. Rồi tình cờ một ngày nhà vua đi qua hàng nước của mẹ nuôi tôi ghé vào uống nước, thấy những miếng trầu cánh phượng mà tôi têm chồng tôi ngạc nhiên nhận ra cách têm trầu cánh phượng của tôi. Nhà vua nhất định cho người đòi tôi ra gặp mặt, cuối cùng sau bao nhiêu cách trở tôi và chồng đã được đoàn tụ. Còn em Cám khi thấy tôi về hoàng cung nó sợ hãi lắm chạy về nhà báo với mẹ kế tôi là tôi còn sống nhưng do nó đi vội vàng không may ngã xuống sống chết đuối. Mẹ kế tôi vì đau khổ mất con gái nên cũng lâm bệnh qua đời. Cuộc sống của tôi cùng chồng và mẹ nuôi sống bên nhau bình yên. Tôi giúp chồng mình cai trị đất nước cho quốc thái dân an người người được ấm no hạnh phúc.

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status