Em hãy kể lại một kỷ niệm đẹp và đáng nhớ của mình hồi ở trường tiểu học

Em hãy kể lại một kỷ niệm đẹp và đáng nhớ của mình hồi ở trường tiểu học

Gợi ý

Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình bạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với em là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học.

Ngôi trường học của tôi là nông thôn nên nó không có nét đẹp gì đáng nhớ cả. Nhưng nó cũng mang lại cho em một kỷ niệm lần đầu tiên bước vào trường là cô giáo dạy tôi nắn nót từ chữ đôi tay của cô nắm chặt tay tôi đế gò chữ, nó thật ấm áp làm sao và còn nữa cô lại còn tập cho chúng tôi nói hát, giọng cô ngây thơ làm sau. Thời gian trôi qua, trôi qua mau kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này… Em còn nhớ nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, mỗi khi đến giờ đó em đều cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi bắt chốn, nhảy dây, chọi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với em đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn cùng lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải quánh tù tì xem ai bắt cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn hoàn của mình để bịt mắt lại các bạn chạy xoay vòng Nam, lúc này bạn ấy không thấy gì cả nên các người khác chạy tán loạn, bỗng dưng dính một người Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga. Nam lấy khăn ra thì nhìn đó là bạn lớp khác. Lúc này hai bạn đều đỏ mặt và các bạn trong nhóm thì bật cười: Bỗng dưng có một tiếng nói vang to “cho tôi chơi với” đó chính là Thành, người bạn tiếu lâm nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xưng phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền qua cột cờ và dừng chân lại đứng né một bên, làm cho Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười tất tưởi, thành thì ôm mặt cười. Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát. Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với em và với mái trường này.

Xem thêm:  Buổi học cuối cùng (An-phong-xo Đô-đê)

Tôi bây giờ mình đã học cấp II rồi và cũng có rất nhiều kỷ niệm, nhưng kỷ niệm ấy sẽ không bao giờ trong sáng hồn nhiên như thế. Bây giờ nhớ đến làm tôi thấy thời tiểu học đẹp đẽ làm sao và đó cũng là kỷ niệm đẹp nhất của mỗi cuộc đời tôi trong lĩnh vực trường học.

Nguồn Vietvanhoctro.com

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status