Em hãy tưởng tượng cuộc nói chuyện giữa các loài cây với nhau. Và kể lại câu chuyện ấy

Em hãy tưởng tượng cuộc nói chuyện giữa các loài cây với nhau. Và kể lại câu chuyện ấy

Đã cuối đông, ngoài cánh đồng xa xa trơ trọi kia có một cây đậu với những trái khô quát queo. Những cơn gió mạnh quật ngã nó, thổi tung lên những hạt đậu bị gió cuốn đi. Gió vứt nó vào một hàng rào trước một ngôi nhà nọ. Hạt Đậu rên rỉ:

Ồi đau quá! Mặt đất lại ẩm ướt, đầy gió rét. Sao chẳng có chút nắng nào hết vậy? Chắc tôi chết mất!

Cụ Mai già gần đó nói lên rằng:

Tội nghiệp cho cháu! Thôi đừng buồn nữa, để bác đắp ấm cho. Cháu hãy ngủ một giấc đi. Khi nào mùa đông qua, bác sẽ gọi cháu dậy.

Những cành mai khẳng khiu oằn xuống trong cơn gió vừa lùa tới, trút những chiếc là cằn cỗi, phủ kín lấy Hạt Đậu đang co ro, nhân nhúm ở dưới kia. Tiếng lá rơi như tiếng ru của bác Mai già. Hạt Đậu ngủ thiếp đi lúc nào không hay biết.

Một mùa xuân đến. Khi ông mặt trời thả những tia nắng ấm áp xuống mặt đất. Hạt Đậu khẽ cựa mình tỉnh giấc. Trong không khí ấm áp, nó vôi mở mắt ra rồi vươn mình làm tách đôi mảnh vỏ. Cái chồi vượt lên khỏi mặt đất, ngạc nhiên khi nhìn thấy mọi vật xung quanh đã thay đổi. Trên cao, bầu trời trong xanh đầy nắng, tiếng chim ríu rít hót trong những vòm Cây. Hàng rào dâm bụt xanh mướt cũng nỡ đầy những bông hoa đỏ thắm. Và lạ chưa! Bác Mai không còn xơ xác như trước nữa. Bác đã mơn mỡn đầy lộc non với từng chùm hoa vàng rực rỡ đua nở trên cảnh, làm những chị Bướm sặc sỡ cứ rập rờn bẫy lượn xung quanh. Ôi, sao bác lại đẹp thế, hở bác Mai. Hạt Đậu thắc mắc hỏi. Vì mùa xuân đã về rồi đó cháu. Nắng ấm của mùa xuân đem lại sưc sống cho mọi vật, làm mọi vật đẹp hơn đấy, cháu ạ! Hạt Đậu reo lên:

Xem thêm:  Từ bài văn Lao xao của Duy Khán, em hãy tả lại khu vườn trong một buổi sáng đẹp trời

Ôi, vậy thì thích quá. Cháu cám ơn bác đã giúp cháu ra. Cảm ơn cả mùa Xuân nữa!

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status