Hạnh phúc là gì?

Đề bài: Hạnh phúc là gì?

Bài làm

Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc là tiền? Nếu là tiền thì nó trị giá bao nhiêu triệu? Và phải chăng hạnh phúc tỉ lệ thuận với con số về tiền? Hay hạnh phúc là một cục kim cương và nó càng nặng nghĩa là hạnh phúc càng to lớn? Ai có thể trả lời cho câu hỏi hạnh phúc là gì không?

Hai nghìn đồng chẳng là gì so với một người giàu có, nhưng nó sẽ là một niềm hạnh phúc lớn lao vô cùng cho kẻ đã phải nhịn đói suốt mấy ngày nay may mắn nhận được hai nghìn đồng từ một người qua đường. Hai nghìn đồng ấy có thể mua được một chiếc bánh mì, ít nhất cũng giúp người ta qua được cơn đói đang cồn cào trong bụng.

Bạn có thể vứt bỏ một chiếc áo vì bạn cảm thấy nó không còn hợp thời trang nữa dù nó vẫn còn mới và lành lặn. Nhưng chiếc áo ấy sẽ là món quà rất quý giá cho một người suốt bấy lâu nay phải mặc chiếc áo rách rưới cũ kỹ. Trong hoàn cảnh khó khăn cùng cực, người ta chẳng hề biết mốt thời trang là gì. Miễn sao có được chiếc áo để mặc đã là hạnh phúc lắm rồi.

Hạnh phúc đơn giản là thế đó.

Hạnh phúc là do ta tự cảm nhận từ chính cuộc sống hằng ngày của bản thân. Và chính tôi trong lúc này đây, đang rất hạnh phúc. Hạnh phúc vì ngay lúc này, sức khỏe tôi rất tốt, tôi được ngồi trong căn phòng ấm áp này để viết lên những dòng suy nghĩ của mình về hạnh phúc. Tôi đã may mắn hơn, đã hạnh phúc hơn hàng nghìn bạn trẻ cùng trang lứa đang phải lang thang ngoài đường, vật lộn với cuộc sống mưu sinh. Và mỗi một thân phận lại mang một hoàn cảnh trớ trêu, éo le. Người có gia đình nhưng bố mẹ ly thân, con cái chia lìa tan nát. Người mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên phải sống bơn trải ngoài xã hội. Có bạn lại bị bố mẹ ruồng bỏ… Nghĩ đến những số phận ấy, tôi biết rằng mình đang hạnh phúc lắm, may mắn lắm.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Bài ca Côn sơn của Nguyễn Trãi

Tôi hạnh phúc khi mỗi tối được ăn cơm mẹ nấu, được vui vầy bên cha mẹ và hai em. Không gì hạnh phúc và thiêng liêng hơn hai tiếng gia đình. Tôi hiểu rằng, những người mất cha, mất mẹ, những người không được sống trong một gia đình êm ấm

Hạnh phúc không phải là sự tự mãn với cuộc sống hiện tại mà không phấn đấu cho tương lai. Khi nhìn về những người kém may mắn hơn, ta biết rằng ta đang được hạnh phúc hơn họ. Để từ đó biết trân trọng cuộc sống hơn, phấn đấu hơn để xứng đáng với những gì mình đang được hưởng trong cuộc sống này.

Hạnh phúc thật giản đơn. Tôi hạnh phúc vì mỗi ngày được cắp sách tới trường, được nghe thầy cô giảng bài. Tôi hạnh phúc khi nhận được lời ủi an của bạn trong lúc thất vọng vì bị điểm xấu…

Hạnh phúc đơn giản đến từ chính những điều nhỏ bé nhất. Nhưng không phải vì thế mà bạn không trân trọng, không gìn giữ hạnh phúc đâu nhé.

Hãy thử tưởng tượng một ngày nào đó, bạn phải nằm bất động trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo, đớn đau. Bạn nằm đó, nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Lúc ấy, bạn sẽ thấy khung trời quen thuộc hàng ngày trở nên đẹp lạ thường, và bạn khao khát được tự do như một chú chim non đang dang rộng đôi cánh khám phá bầu trời riêng của mình. Những ngày tháng khỏe mạnh, được tung tăng chạy chạy nhảy sẽ trở nên đáng quý biết nhường nào. Và khi được rời khỏi chiếc giường bệnh, quay trở lại cuộc sống thường ngày, bạn sẽ thấy hạnh phúc vô cùng.

Xem thêm:  Bàn về một kĩ năng sống

Khi đánh mất đi điều gì đó người ta mới cảm thấy nuối tiếc. Có thể bạn sẽ không thấy sự ấm áp trong những bữa cơm của gia đình. Cho tới khi phải sống xa nhà, chỉ có một mình với tháng ngày quạnh hiu, bạn mới cảm thấy niềm hạnh phúc khi được sum vầy cùng cha mẹ bên mâm cơm đơn sơ, giản dị.

Hạnh phúc đơn giản, hạnh phúc nhỏ bé. Nhưng không phải ai cũng biết cách sống để được hạnh phúc. Vì lòng tham và nhu cầu của con người luôn là những điều không có giới hạn. Trước đây, khi đất nước còn khó khăn, chỉ cần có miếng ăn, có cái áo lành lặn thôi đã là điều may mắn và hạnh phúc rồi. Nhưng dần dần, cuộc sống phát triển, người ta có cơm ăn, có áo mặc, kéo theo nhu cầu về những vấn đề làm đẹp, thẩm mỹ… Những mốt quần áo tây, tàu đủ kiểu, những món ăn màu mè hoa mĩ… Biết rằng cuộc sống phát triển là điều đáng mừng. Nhưng điều đáng nói ở đây là nhiều người vì nhu cầu hưởng thụ quá cao mà bỏ quên mất giá trị của những gì mà mình đang có trong thực tại. Người lang thang, cơ nhỡ chỉ mong muốn có được một mái nhà nho nhỏ để che nắng che mưa. Người sống trong nhà cao tầng lại mong muốn có xe hơi, có đầy đủ mọi tiện nghi… Và khi không đạt được điều mình muốn, người ta dễ dàng rơi vào trạng thái bi quan, thất vọng…

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về Hiện tượng đi ẩu

Sống là không ngừng phấn đấu. Nhưng không phải vì thế mà ta bỏ qua những điều mình đang có trong thực tại. Mọi tâm trạng buồn hay vui, hạnh phúc hay đau khổ đều do cách ta suy nghĩ. Hạnh phúc có ở ngay trong chính mỗi con người. Chỉ là mỗi người đón nhận hạnh phúc đó như thế nào.

Với tôi, hạnh phúc là mỗi ngày được đi học, được cha mẹ chở che, nuôi nấng thành người. Và tôi hạnh phúc khi được cho đi những gì mình có. Hạnh phúc không phải là thu về mình thật nhiều, mà là cho đi thật nhiều. Người được cho ắt hẳn sẽ rất hạnh phúc. Và khi họ hạnh phúc, nghĩa là tôi cũng hạnh phúc.

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status