Kể lại câu chuyện cổ tích Cây tre trăm đốt theo lời anh nông dân

Kể lại câu chuyện cổ tích Cây tre trăm đốt theo lời anh nông dân

Gợi ý

Bạn đã bao giờ nhìn thấy một cây tre dài thật là dài, tới một trăm đốt tre bao giờ chưa? Còn tôi, thật sung sướng vì tôi có được cây tre ấy.

Tên tôi là Khoai. Nhà tôi nghèo lắm. Từ nhỏ tôi đã chăm việc ruộng đồng. Cày, cuốc, gặt, hái, làm cỏ, bón phân… việc gì tôi làm cũng giỏi. Khi tôi làm thuê cho phú ông, ông ấy ưng lắm.

được vài năm, tôi xin công xá để về nhà nhưng phú ông không chịu. Ông ấy bảo:

– Mày chịu khó làm lụng cho tao vài năm nữa, tao gả cô út cho.

Phú ông có cô gái út tuổi còn nhỏ, trông xinh đẹp đáng yêu lắm, khi cô ấy lớn chắc phải đẹp nhất vùng. Nghe ông ấy nói vậy, tôi vui lòng lại, càng ra sức thức khuya dậy sớm làm việc.

Ngày tháng trôi qua, cô út đã lớn, vừa xinh đẹp vừa hiền hậu. Tôi sung sướng nghĩ tới chuyện kết đôi. Chợt một hôm đang làm ở đồng xa, có người bảo tôi lão phú ông định gả cô út cho con trai một nhà giàu làng bên, lão đã định ngày cưới hỏi. Tôi vội trở về để hỏi cho ra lẽ.

Phú ông thấy tôi hỏi, cười bảo:

– Tạo đáng chuẩn bị đám cưới, là đám cưới cửa mày với cô Út. Nhưng giờ mày phải lên rừng, tìm cho được một cây tre có đủ trăm đốt về làm đũa mới được.

Xem thêm:  Dàn ý tả khu vườn vào buổi sáng chi tiết đầy đủ

Tôi vâng lời, đi ngay. Trải qua bao ngày, tôi đã len lỏi đi trong bao nhiêu rừng tre, hạ xuống bao nhiêu cây mà không tìm được cây nào có trăm đốt tre cả. Không biết tôi phải tìm đến bao giờ đây? Không kìm được mình, tôi òa khóc.

Chợt có tiếng nói ấm áp kề bên:

– Vì sao con khóc?

Tôi nhìn lên, thấy một cụ gíà tóc bạc phơ, da hồng hào, tay chống gậy trúc, tươi cười đứng trước mặt. Tôi kể lể sự tình. Ông cụ hiền từ bảo:

– Con đẵn cho ta một trăm đốt tre về đây.

Chẳng mấy chốc mà tôi đã mang được trăm đốt tre về. Ông cụ khẽ đọc: “Khắc nhập! Khẩc nhập!” Thật kì lạ, cả trăm đốt tre chợt liền lại với nhau thành một cây tre trăm đốt thật là dài. Tôi sung sướng cám ơn tiên ông rồi vội ghé vai vác cây về. Nhưng tôi không thể đi được vì cây dài quá, vướng vào cây cối trong rừng. Tiên ông khẽ nói: “Khắc xuất! Khắc xuất!” Thế là cây tre lại rời thành trăm đốt. Tôi vùi mừng khôn xiết, tạ ơn thần tiên rồi bó tre thành hai bó lớn, gánh về.

Khi về đến nhà phú ông, tôi thấy hai họ đang ăn uống rất to. Phú ông nhìn thấy tôi, chạy ra khinh bỉ nói:

– Tao bảo mày tìm cây tre trăm đốt chứ có bảo tìm trăm đốt tre đâu!

Xem thêm:  Soạn bài: Tập đọc Về ngôi nhà đang xây

Tiếng cười phụ họa nổi lên. Tôi lẩm nhẩm đọc: “Khắc nhập! Khắc nhập!” Thế là trăm đốt tre liền lại với nhau thành một cây tre trăm đốt, dính luôn cả phú ông vào. Lão hoảng sợ, la hét. Lão thông gia và tên chú rể vội vàng chạy ra định gỡ cũng bị tôi dính vào luôn. Những người khác bấy giờ rất sợ hãi. Cả ba kẻ dính chặt vào cây tre van vỉ xin tôi tha thứ. Phú ông thề sẽ gả ngay con gái cho tôi, không dám nuốt lời.

Khi tôi nói: “Khắc xuất! Khắc xuất!”, cây tre mới rời thành trăm đốt. Được giải thoát, cha con gã nhà giàư vội vã bỏ chạy. Phú ông dắt cô út ra. Tôi nắm tay vợ mình, trở về túp lều của cha mẹ.

Từ đó, vợ chồng tôi sống yên ấm, hạnh phúc cùng nhau.

Nguồn Vietvanhoctro.com

Có thể bạn quan tâm

Xem thêm:  Viết về người mẹ kính yêu của em
Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status