Kể lại chuyến tham quan đáng nhớ của em

Kể lại chuyến tham quan đáng nhớ của em

Hướng dẫn

Vào năm ngoái, em có một “kỳ nghỉ hè” đi tham quan trong một ngày. Ngày hôm đó rất thú vị và tuyệt vời, đó là một kỷ niệm khó quên.

Sáng sớm hôm ấy, bác em là một bác tài làm việc ở sân bay Nội Bài đánh một chiếc xe mười tám chỗ vào sân nhà em và thông báo với mọi người trong nhà sẽ chở mọi người đi tham quan ở Tam Đảo một ngày. Mọi người nghe tin rất bất ngờ và vui mừng liền đi chuẩn bị đồ đạc và thức ăn dành cho chuyến tham quan. Bác còn nói rằng: “Còn nhiều chỗ nên rủ hàng xóm đi cùng cũng được, thế thì càng vui”. Em nhanh nhảu chạy đi rủ mấy đứa hàng xóm và tất cả mọi người đều vui vẻ len xe. Cuộc hành trình bắt đầu.

Trên xe mọi người đều rất háo hức. Nhưng riêng em và mấy đứa bạn hàng xóm nói chuyện, cười đùa rôm rả hơn hết. Ba mươi phút sau, chiếc ô tô bắt đầu lên dốc, con đường trở nên cao hơn mặt đất vì đã đến gần núi. Phong cảnh trở nên khác hẳn. Những tòa nhà giờ đã bị rừng bao phủ. Từ trong chiếc xe nhìn ra ngoài, em như được đi trên những ngọn cây ấy. Chỉ trong giây lát, cả đoàn đã đến được Tam Đảo. Mọi người ngạc nhiên và trầm trồ khen iju sau khi bước xuống xe vì thấy không khí và phong cảnh ở đây khác hẳn ở thành phố ồn ã dưới kia. Không khí mát mẻ và trong lành. Phong cảnh tuyệt đẹp và thanh bình. Chúng em thốt lên vì sung sướng. Sau một lúc nghỉ ngơi ở bãi đậu xe và hỏi đường, cả đoàn quyết định đi tham quan ở Thác Bạc đầu tiên.

Xem thêm:  Tóm tắt tác phẩm “ Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồng.

Để đến được Thác Bạc, trước tiên phải đi qua một đoạn đường dốc nhỏ và bậc thang. Trên đoạn đường đó, người ta bày rất nhiều quán nhỏ bán đồ chơi, quà lưu niệm và quán giải khát. Bước đi trên những bậc thang cuối cùng, em càng nghe rõ tiếng nước chảy ồn ào, em càng cảm thấy háo hức. Và trước mắt em hiện rõ Thác Bạc hùng vĩ. Cả lũ trẻ con chúng em vui sướng bước xuống dòng nước của con thác. Bỗng dưng một cảm giác mát lạnh và tê tê ở đầu ngón chân cộng thêm chút gồ ghề dưới lòng bàn chân em. “Trời! Nước mát ghê” em liền thốt lên. Hòa theo làn nước, cả lũ trẻ con chúng em vui đùa thỏa thích. Thêm vào đó, chúng em còn chụp những bức ảnh để làm kỉ niệm bằng chiếc điện thoại của mẹ em. Ở thác, có nhiều khách qua lại nên rất nhộn nhịp. Tiếng cười của mọi người như th 2000 ể át tiếng thác chảy. Sau một lúc vui đùa, nghịch nước thỏa thích, cả đoàn trở về điểm xuất phát còn ông và bác em đi tìm chỗ để nghỉ trưa. Sau đó mọi người ngồi nghỉ ngơi và thưởng thức bữa trưa. Trong bữa ăn có bánh mì, giò, bơ và trứng luộc. Trông bữa ăn có vẻ rất giản dị nhưng lại vừa miệng với mọi người. Ăn xong, mấy đứa trẻ con chúng em chạy ra ngoài đường chơi. Xong bữa trưa no nê, mọi người tiếp tục cuộc hành trình. Địa điểm tiếp theo sẽ là tháp Truyền Hình. Trong đoàn không có ai biết đường tới đó nên bác em đã nhờ một ông làm xe ôm chỉ đường dùm. Khoảng cách từ chỗ khách sạn đến chiếc tháp cũng không xa. Đến nơi, bác em gửi nhờ xe ô tô còn mọi người đứng chờ. Trong lúc ấy, em thấy mấy bậc thang. Xung quanh hai bên bậc là mấy quán nhỏ. Em nghĩ rằng tháp chỉ ngay đây nhưng nghe người ta nói là phải leo lên hơn nghìn bậc mới tới nơi nên sót ruột, muốn leo lên ngay. Vài phút sau, mọi người bắt đầu đi. Một lúc sau, số bậc tăng lên, nửa đoàn đã bắt đầu bỏ cuộc, chỉ còn mấy đứa em cùng nhau leo tiếp,. Nhưng ngay cả trong số đó thì khi đến lúc quá mệt cũng phải bỏ ý định leo đến đỉnh và gặp Tháp truyền hình. Vậy là chỉ con fkhoangr ba đến bốn người vẫn cố gắng tiếp tục và trong số đó có em. Tới nơi, ai cũng mệt và khát nhưng khi nhìn thấy tháp thì mọi người hứng khởi trở lại. Mọi người túm tít đứng bên tháp chụp ảnh. May sao có một quầy nhỏ bán nước và có mấy người sống gần tháp nên có thể mua một chai nước để uống. Sua khi nghỉ ngơi dưỡng sức cả bọn cùng nhau đi xuống. Sau chặng đường leo lên tháp truyền hình đó, đoàn lại tới nơi khác đó là chùa tây thiên.

Xem thêm:  Tả lại con búp bê của em

Từ Tam Đảo tới chùa cũng không xa lắm. Tới nơi, mọi người xuống xe, bắt đầu cuộc hành trình mới. Bước vào cửa chùa, góp công đức và thắp vài nén hương thì mọi người ra sân sau chùa. Sân sau chùa có một nơi để người ta cất giữ các cuốn sách về phật giáo và một ngôi nhà khác nhưng lớn hơn là nơi cho các bạn thanh thiếu niên tới để học khóa học về phật giáo, thường thì năm nào các khóa đều rất đông. Nằm bên tay trái của chùa có một nhà nhỏ để treo quả chuông lớn để có thể đánh khi chùa có lễ.

Đến khoảng bốn rưỡi, năm giờ chiều thì mọi người ra về. Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Ai ai cũng đều thấy vui và đều mang trong mình đầy ắp những kỉ niệm. Em cảm thấy lần đi chơi đó là lần đi chơi thú vị nhất mà em từng có. Sau lần ấy, em đã được biết thêm nhiều danh lam thắng cảnh hơn. Em rất thích, nhưng quan trọng hơn cả là em đã có những giây phút tuyệt vời bên gia đình và bạn bè của em.

Có thể bạn quan tâm

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ “An cư lạc nghiệp”
Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status