Nêu cảm nghĩ của em về hình tượng Bác Hồ trong bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ.

Nêu cảm nghĩ của em về hình tượng Bác Hồ trong bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ.

Hướng dẫn làm bài

– Đề bài yêu cầu nêu cảm nghĩ về hình tượng Bác Hồ trong bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ.

– Lấy dẫn chứng từ bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ.

Mở bài:

+ Giới thiệu về bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ.

+ Giới thiệu hình tượng Bác Hồ trong bài thơ.

Thân bài:

+ Hoàn cảnh xuất hiện của Bác Hồ: trong chiến dịch biên giới Thu đông, Bác trực tiếp tham gia chỉ huy chiến dịch; một đêm, Bác nghỉ lại cùng các chiến sĩ, bộ đội trong một lán ven rừng.

+ Nêu cảm nghĩ về Bác cùng với việc chỉ rõ những hình ảnh Người được miêu tả.

+ Dáng vẻ của Bác: vẻ mặt trầm ngâm, chòm râu im phăng phắc…

+ Hành động: suốt đêm không ngủ, rất nhẹ nhàng đi dém chăn cho các chiến sĩ.

+ Lời nói, tâm tư: lo lắng cho các chiến sĩ, dân công “làm sao cho khỏi ướt”, “càng thương càng nóng ruột / Mong trời sáng mau mau”,…

-> Tình yêu thương bao la, vô tận dành cho nhân dân, đồng bào và chiến sĩ cả nước.

-> Cảm động, yêu mến, tự hào về Bác.

Kết bài:

+ Tình yêu thương và Jòng biết ơn vô hạn đối với những tình cảm Bác dành cho nhân dân nói chung và thiếu nhi nói riêng.

+ Quyết tâm học tập – rèn luyện theo lời dạy của Bác.

Bài văn mẫu

“Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ khắc họa chân dung một đêm không ngủ như nhiều đêm thao thức khác trong cuộc đời Bác đã khiến người đọc vô cùng xúc động. Hình tượng Bác vừa chân thực, gần gũi vừa cao lớn, vĩ đại in sâu trong tâm trí mỗi người.

Tưởng tượng như mình đang trực tiếp được ở bên Bác trong đêm hôm đó được Bác quan tâm chăm sóc đi dém chăn, tác giả vội ghi lại bằng thơ những dòng cảm xúc của mình và để khắc họa đêm không ngủ của Người. Bác vừa là cha, là bác, là anh của muôn nhà, là người thân của mọi gia đình Việt. Đến một ngọn lửa trong bài cũng trở thành nhân vật, nhân vật không nói nhưng lại chứng kiến toàn bộ câu chuyện. Trong một túp lều giữa rừng khuya thanh vắng, Bác vẫn ngồi đó không ngủ. Bác vừa dém chăn cho anh đội viên và cho đồng đội của anh. Điều đó khiến anh sống trong thê giới nửa hư nửa thực, hạnh phúc ngập tràn như “nằm trong giấc mộng”. Bác ấm áp như người cha, người mẹ hiền nhưng hơn thế Bác còn kết tinh vẻ đẹp của hàng triệu người cha người mẹ Việt để chăm cho cả đàn con dân tộc. Vì thế không theo lẽ tự nhiên, bóng Bác không in trên tường mà “cao lồng lộng” và “ấm hơn ngọn lửa hồng”. Tình cảm của Bác đã vượt qua cái tự nhiên để trở thành bất tử.

Nhưng nếu không hiểu vì sao Bác không ngủ ta không thể thấy dược cái sâu xa trong tâm hồn Bác. Lầri thứ nhất thức dậy, anh đội viên:

Thấy trời khuya lắm rồi

Mà sao Bác vẫn ngồi

Đêm nay Bác không ngủ

Mặc dù không miêu tả lần thứ hai anh chiến sĩ thức dậy ra sao nhưng người đọc có thể hiểu đã thềm một lần nữa anh thấy Bác chưa ngủ để đến lần thứ ba anh:

Hốt hoảng giật mình

Bác vẫn ngồi đinh ninh

Chòm râu im phăng phắc.

Bác vẫn ngồi đó, đinh ninh, vững chãi mà cao đẹp lạ thường. Anh đội viên lo lắng cho Bác nên thiết tha mời Bác đi ngủ. Cuối cùng, anh cũng biết lí do sâu xa Bác không ngủ là lo cho dân cho nước. Người lo cho đoán dân công ngủ ngoài rừng rét mướt, thương cho cảnh ngộ nước nhà lầm than. Nỗi lo ấy lấn át cả không gian, thời gian khiến Người quên đi rằng mình cũng không ngủ, ngày mai còn tiếp tục chiến dịch, con đưòng phía trước cũng lắm gian nan, nhiều dốc, nhiều ụ. Nhưng điều dó không còn là băn khoăn của anh chiến sĩ nữa. Anh hiểu chính tình yêu bao la Người dành cho dân tộc đã giúp Người chèo lái được con thuyền đất nuớc. Và hơn thế, đây đâu phải là đêm đầu tiền hay duy nhất Bác không ngủ. Đã nhiều đêm lắm rồi Người thao thức, tất cả “vì lo nỗi nước nhà”. Đêm hôm nay trong rừng sâu Bác không ngủ cũng là một việc đã quá tự nhiên, bình thường trong cuộc đời “không ngủ” của Người. Trong suốt quãng đời ấy, Người nguyện dâng hiến tất cả cho hạnh phúc của dân tộc, cho lí tưởng hòa bình. Cuối cùng, khi hiểu ra mọi lẽ, anh đội viên vui sướng thức cùng Bác, coi đây là niềm hạnh.phúc của đời mình:

Anh đội viên nhìn Bác

Bác nhìn ngọn lửa hồng

Lòng vun sướng mênh mông

Anh thức luôn cùng Bác.

Hình ảnh cuối bài thơ đã khắc họa đầy đủ nhất chân dung vĩ đại Bác Hồ Chí Minh. Từ những nét miêu tả bình thường của hội họa, tác giả chuyển qua nghệ thuật điêu khắc, chạm khắc lên bức tựợng đài vị lãnh tụ bất tử và thiêng liêng:

Đêm nay bác không ngủ.

Vỉ một lẽ thường tình.

Bác là Hồ Chí Minh.

Bức tượng ấy vụt sáng lến giữa núi rừng, cháy lên ngọn lửa chiến đấu, ngọn lửa tình yêu, ngọn lửa lí tưởng để soi rọi đường đi cho các chiến sĩ, cho nhân dân cả nước.

Bài thơ giản dị nhưng đáng quí khi xây dựng được hình ảnh Bác trong đêm không ngủ. Từ đó toát lên vẻ đẹp con nguời Bác, lúc nào cũng lo cho dân cho nước đến quên mình.

Đánh giá bài viết
DMCA.com Protection Status