Nghị luận xã hội Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

Đề bài: Nghị luận xã hội Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

Bài làm

Đặng Trần Côn là một nhà thơ nổi tiếng trong nền văn học Việt Nam. Do cảm động trước nỗi khổ đau mất mát của con người, nhất là những người vợ lính trong chiến tranh,ông đã viết Chinh phụ ngâm, để nói lên sự oán ghét chiến tranh phi nghĩa, khát khao tình yêu, hạnh phúc lứa đôi. Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ trích Chinh phụ ngâm, viết về tình cảnh và tâm trạng người chinh phụ phải sống cô đơn, buồn khổ trong thời gian dài người chồng đi đánh trận, không có tin tức, không rõ ngày trở về.

Mở đầu bài thơ là những hành động vô thức của người chinh phụ:

“Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước,

Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen.”

Ngày dài buồn người chinh phụ dạo quanh hiên vắng,từng bước từng bước một, thì thầm đếm từng bước chân đi, từng bước chân như từng ngày người vợ xa người chồng của mình. Từng bước chân bước đi như chất chứa muôn nỗi ưa phiền, sự lo lắng, nhớ thương, bồn chồn dành cho người chồng đang chiến đấu nơi biên ải xa xôi đầy nguy hiểm,bất trắc.

Người chinh phụ ngồi bên cửa sổ, cứ buông rèm rồi lại cuốn rèm, cứ làm như thế rất nhiều lần, làm trong vô thức và không kiểm soát được bản thân. Tâm tư của người chinh phụ đã đặt hết ở nơi biên ải xa xôi, lo lắng không nguôi cho sự an toàn của chồng, trông ngóng chồng trở về. Các từ “vắng”, “thưa” càng tạo cảm giác thưa thớt, lạnh lẽo,tăng thêm sự cô đơn của người chinh phụ. Những hành động lặp đi lặp lại càng cho thấy tấm lòng,tâm trạng não nề của người chinh phụ, chờ đợi từng ngày, không biết khi nào chồng mới trở về.

Cảnh vật xung quanh như cũng hòa cùng tâm trạng với con người:

“Ngoài rèm thước chẳng mách tin,

Trong rèm, dường đã có rèm biết chăng?

Đèn có biết dường bằng chẳng biết,

Lòng thiếp riêng bi thiếp mà thôi.

Buồn rầu nói chẳng nên lời,

Hoa đèn kia với bóng người khá thương.”

Qua bức rèm thưa, người vợ ngóng trông chim khách. Loài chim báo tin lành, có người đi xa trở về, chính là ngóng trông tin tốt từ người chồng của mình, nhưng biệt vô âm tín, không có một dấu hiệu nào cả. Người chinh phụ nhìn ngắm ánh đèn, trong những đêm cô đơn, buồn khổ người thiếu phụ chỉ có ngọn đèn vô tri vô giác chia sẻ bao nỗi ưu tư. Đêm đêm người thiếu phụ ngồi bên ngọn đèn mong ngóng, nhớ nhung, sầu muộn cho đến khi cái bấc đèn cháy rụi thành than hồng rực như hoa. Thời gian cứ thế trôi qua trong nỗi tuyệt vọng của người thiếu phụ. Trong đêm tối chỉ còn độc một chiếc bóng ngày một mờ nhạt của người chinh phụ. Ngọn đèn cháy như thời gian trôi nhanh, sự tàn lụi và héo hon của thiếu phụ cho sự chờ đợi về hạnh phúc lứa đôi dang dở.

Xem thêm:  Suy nghĩ về mối quan hệ qua câu nói “Cá nhân và tập thể như giọt nước và biển cả”

“Gà eo óc gáy sương năm trống”, tiếng gà là âm thanh duy nhất trong đêm, tưởng như nó có thể làm sáo động không gian tĩnh lặng nhưng cũng nhanh chóng bị chìm đi trong cái cô tịch của đêm. Bóng cây hòe hiện ra gợi thêm cảm giác hoang vắng và đáng sợ. Cảnh vật quạnh hiu vì lòng người đang buồn đau tê tái vì nỗi nhớ mong và khát khao hạnh phúc đang tràn ngập trong lòng.

Người chinh phụ chờ đợi mỏi mòn, thấm thía bi kịch của cuộc đời mình:

“Khắc giờ đằng đẵng như niên,

Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa.”

Loading...

Người thiếu phụ mỏi mòn ngóng đợi chồng, sự đợi chờ miên man ấy một giờ thôi mà dài như một năm, lòng nàng như lửa đốt, càng chờ thấy thời gian dài lê thê. Những ngày tháng hạnh phúc không còn, phải chờ đợi trong sự cô đơn,mong ngóng không có hơi ấm của sự yêu thương, thời gian càng trôi chậm hơn như khắc vào lòng người. Nỗi sầu của người đã dâng trào như biển xa, không ai thấu hiểu, những ngày tháng lẻ loi đong đầy sầu khổ, nỗi niềm gửi nơi biên ải xa xôi mong người chồng bình an, sớm ngày trở về.

Muốn thoát khỏi hiện thực u sầu, người chinh phụ đã đốt hương giải sầu:

“ Hương gượng đốt hồn đà mê mải,

Gương gượng soi lệ lại châu chan.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội suy nghĩ về sai lầm trong cuộc sống

Sắt cầm gượng gảy ngón đàn,

Dây uyên kinh đứt phím loan ngại chùng.”

Gắng gượng đốt hương, để cho tâm trạng thoải mái thì mê mải lạc vào quá khứ hạnh phúc tươi đẹp của mình, lúc mà nàng không lo nghĩ điều gì, sống trong hạnh phúc ngập tràn, nàng tiếc nuối, chua xót cho hiện thực đầy sầu bi. Tuổi xuân của nàng đang bị chôn vùi trong sự u sầu tột cùng, nàng gượng soi gương, muốn chăm chút bản thân một chút thì dòng nước mắt tuôn rơi, nàng thương xót cho thân phận mình, càng đau lòng tuyệt vọng hơn. Hương và gương không thể lấp đi nỗi cô đơn, nàng bèn cầm đàn ra gảy mong tiếng đàn rộn ràng có thể xóa tan âu lo, phiền muội. Nhưng khi gảy đàn nàng lại lo sợ dây đàn đứt, “dây uyên” là biểu tượng cho lứa đôi gắn bó, hòa hợp, lỡ dây đàn đứt sợ là điều không lành. Sợ dây đàn trùng là điềm gở, điều không may mắn cho lứa đôi đang xa nhau. Nàng đã gắng gượng thoát khỏi sự cô đơn, nhưng sự cô đơn càng trói buộc nàng hơn, những thú vui hàng ngày giờ càng như mũi kim làm nàng thêm đau lòng, u sầu.

Càng buồn khổ càng thấy được tấm lòng thủy chung của người chinh phụ:

“Lòng này gửi gió đông có tiện?

Nghìn vàng xin gửi đến non Yên.”

Người thiếu phụ mang tấm lòng thủy chung chờ đợi gửi đến người chồng nơi biên ải xa xôi. Tấm lòng của người chinh phụ thương nhớ, trân trọng không thể đong đếm được tác giả ước lệ tình cảm quý giá ấy như “ nghìn vàng”. Tất cả nàng nhờ cơn gió mùa xuân gửi đến núi Yên nơi chiến trận ngoài biên ải xa xôi. Nhưng gió đông ở đâu, núi Yên như thế nào người thiếu phụ không hề hay biết thì làm sao gửi đến người chồng mình đây, nàng lại ôm lấy nỗi buồn, sự mong nhớ trào dâng:

“Non Yên dù chẳng tới miền,

Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời.

Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu,

Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong.”

Núi Yên lại được nhắc lại càng gợi ta cảm giác xa cách giữa hai vợ chồng, nỗi nhớ chồng như sự bao la, mênh mông của vũ trụ. Nỗi nhớ ấy day dứt, dai dẳng không nguôi, tràn ngập trong không gian. Hình ảnh bầu trời bao la, mịt mù, xa xăm như hiện tại của nàng không rõ hồi kết. Nỗi nhớ “đau đáu” gợi sự đau nhức, âm ỉ, nỗi nhớ khôn nguôi của người chinh phụ về sự bình an của người chồng, tuổi trẻ qua đi vội vã, niềm tin vào cuộc sống tương lai mỏng manh mờ nhạt.

Xem thêm:  Trình bày suy nghĩ “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn – Đề và văn mẫu 8

Người buồn cảnh vật cũng buồn theo:

“ Cảnh buồn người thiết tha lòng,

Cành cây sương đượm tiếng trùng mưa phun.

Cảnh vật dưới con mắt của nàng cũng đượm buồn, nỗi buồn dai dẳng cứ đeo bám lấy nàng. Cành cây, sương, mưa cũng thấm đượm nỗi buồn bi ai, sầu khổ khiến người phụ nữ thêm cô quạnh.

Bằng nghệ thuật điệp ngữ, câu hỏi tu từ, phép ẩn dụ, đoạn trích miêu tả những cung bậc và sắc thái khác nhau của nỗi cô đơn, buồn khổ ở người chinh phụ khao khát được sống trong tình yêu và hạnh phúc lứa đôi.

    Loading...

    Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

    Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

    Leave a Reply

    avatar
      Nhận thông báo qua email  
    Nhận thông báo cho
    DMCA.com Protection Status