Người bà trong trái tim tôi

Người bà trong trái tim tôi

Từ lâu, hình ảnh người bà cùng tình yêu thương con cháu đã là đề tài của biết bao tác phẩm thơ, văn đi vò lòng người. Qua đó, chúng ta có thể thấy được dự sâu sắc của tình bà cháu. Đối với tôi, bà ngoại luôn giữ một vị trí quan trọng và tình cảm tôi dành cho bà cũng thiêng liêng, cao cả như vậy.

Bà tôi có thể không được hoàn hảo như những người bà khác, không có khuôn mặt đẹp “trẻ mãi không già”, không có dáng người cao ráo nhưng với tôi thì bà vẫn rất đẹp. Làn da bà tôi in hằn những dấu vết thời gian, minh chứng cho một thời vất vả chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt. Cuộc đời của bà tôi cũng nhiều gian truân lắm. Bà tôi từ lúc sinh ra cho tới khi lớn lên đều phải sống trong chiến tranh. Cái thời ấy bom đạn kẻ thù vẫn trút xuống như mưa, có lẽ bởi vì chịu ảnh hưởng nên bây giờ thính giác của bà tôi cũng suy giảm đi rất nhiều. Hồi ấy đất nước mình còn nghèo lắm, bà tôi phải luôn chân luôn tay lao động để kiếm miếng cơm manh áo, cuộc sống sinh hoạt cũng phải chắt chiu từng đồng từng cắc chứ đừng nói gì đến dư giả. Thời gian thấm thoắt trôi đi và bà tôi đã có hai người con đó là mẹ tôi và cậu tôi. Lớn lên một chút, mẹ và cậu tôi đã có thể làm được những việc lặt vặt đỡ đần bà tôi nhưng cũng vì tương lai của con mình mà bà tôi lại cật lực lao động. Ngần ấy năm bà tôi vẫn cần cù nai lưng ra làm, một mình nuôi hai đứa con. Cuộc sống vất vả là vậy nhưng bà tôi vẫn rất hạnh phúc khi chứng kiến những đứa con thân yêu của mình đang dần trưởng thành. Đó cũng là nguồn động vieeb, an ủi để bà tiếp tục phấn đếu vì tương lai đầy đủ, ấm no. Cho đến khi mẹ tôi kể lại, tôi luôn khâm phục bà và trong tâm trí luôn coi bà là một người phụ nữ tuyệt vời nhất.

Xem thêm:  Viết bài văn nêu suy nghĩ của anh (chị) về một nhân vật hoặc một sự kiện lịch sử nào đó mà anh (chị) đã học và cho đó là quan trọng, chỉ ra sự ảnh hưởng của nhân vật hoặc sự kiện lịch sử đó đối với chúng ta

Khi tôi được sinh ra và lớn lên, lúc này bà tôi vẫn đang đi làm. Hàng ngày bận rộn là thế nhưng hễ có thời gian rảnh là bà lại sang thăm cháu, cùng tôi chơi đùa. Mặc dù hồi đó tôi còn rất bé nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được sự yêu thương vô bờ từ bà dành cho đứa cháu gái bé bỏng. Hồi đó, bà đi chơi đâu cũng dẫn tôi đi theo và chăm sóc rất cẩn thận. Tôi vẫn còn nhớ như in những hôm được theo bà đi chợ rất vui, thỉnh thoảng, bà lại mua cho tôi cái kẹo, cái bánh hay gói bim bim. Về nhà, tôi lại quấn quýt bên bà nhóm lửa nấu cơm, cả hai bà cháu đều rất vui vẻ. Một lần, bà đã đưa tôi đến nơi bà làm việc. Tuy đó chỉ là một gian phòng nhỏ nhưng lại tiện nghi cho một người dùng. Tôi cảm thấy rất thú vị và muốn đến đó một lần nữa. Thỉnh thoảng, hai bà cháu lại ngồi thủ thỉ tâm sự. Tôi thì ngồi kể với bà những câu chuyện không đầu, không đuôi về những chuyện xảy ra ở trường lớp như hôm nay ở lớp tôi ăn gì, làm những gì và cả bạn không nghe lời cô giáo bị phạt 2000. Bà tôi ngồi bên cạnh mỉm cười và khen ngợi tôi: “Hôm nay ăn tài quá!”, “Cháu bà biết tô chữ rồi cơ đấy”. Nghĩ lại tôi vẫn thấy lòng ấm áp không thôi. Có lần tôi bị bố mẹ mắng, tôi sợ và khóc nhiều lắm, lúc đó bà đã an ủi động viên và dẫn tôi đi chơi lòng vòng khắp nơi. Rồi khi tôi giận mẹ, tôi đã chạy ngay sang nhà bà. Bà ân cần vỗ về tôi và khuyên bảo để tôi nhận ra đúng, sai. Lúc đó, tôi biết ơn bà nhiều lắm.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên văn lớp 8

Thời gian qua đi không đợi ai. Bây giờ bà tôi đã xây được một ngôi nhà mới khang trang hơn chứ không còn là ngôi nhà cấp bốn lụp xụp như xưa. Hiện tại, bà đã rất mãn nguyện khi con cái đã yên bề gia thất, cháu nội, cháu ngoại quây quần bên nhau. Càng ngày cuộc sống càng bận rộn hơn, tôi không thể gần gũi với bà như trước đây nhưng thỉnh thoảng, tôi vẫn sang nhà bà chơi và nói chuyện với bà. Mỗi lần ra chợ cùng bà, tôi lại cảm giác như mình đang được sống lại tuổi thơ vậy. Bà tôi rất hay làm các món ăn cho tôi và các em và vui vẻ khi thấy chúng em ăn ngon lành. Thỉnh thoảng ngồi suy nghĩ một mình, tôi rất muốn quay lại thời ấu thơ để gắn bó sâu sắc hơn với bà.

Với tôi bà là một con người rất đáng ngưỡng mộ. Tôi vẫn luôn nhớ về những cử chỉ ân cần của bà, những hi sinh của bà để con cháu được ấm no hạnh phúc. Khi còn bé, chưa biết suy nghĩ thấu đáo, tôi đã làm bà phiền lòng. Nhưng tôi tin rằng, tôi sẽ bù đắp và yếu quý, kính trọng bà hơn nhiều lẫn nữa. Cũng đã rất lâu rồi nhưng từng lời nói của bà vẫn in đậm trong tâm trí tôi và không bao giờ phai nhạt: “Bà sẽ sống thật khỏe mạnh để được nhìn thấy cháu hạnh phúc:. Và tôi đã nhận ra rằng: “Cháu yêu bà nhiều lắm”.

Xem thêm:  Phân tích truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của O Hen ri
Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status