Phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân

Đề bài: Phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân

Bài làm

Mùa xuân là mùa của tình yêu, của những khát vọng trong lòng tuổi trẻ. Hơn hết, mùa xuân trên miền sơn cước còn là mùa hẹn hò của những đôi lứa yêu nhau. Thế nhưng không phải ai cũng may mắn có được một đêm tình vẹn tròn hạnh phúc. Mị – cô gái trẻ trung yêu đời đang độ tuổi xuân trong lòng cũng ấp ủ bao điều thầm kín về tình yêu. Nhưng chính giây phút hạnh phúc nhất, mong chờ nhất lại là lúc tình yêu trong cô bị dập tắt. Mị bị A Sử bắt về làm vợ để gạt nợ cho cha. Không cưỡng lại được bi kịch của cuộc đời vì khoản nợ của cha còn đó, và vì lòng hiếu thảo, Mị đành cắn răng chịu đựng để giải thoát cho cha. Nhà văn Tô Hoài đã dựng lên cuộc đời Mị đầy bi ai và đau thương. Vợ chồng A Phủ mà người vợ chính là Mị đã phải trải qua bao cay đắng nghiệt ngã, phũ phàng. Tưởng chừng như trái tim Mị đã hóa đá, tâm hồn đã trai sạn sau những trận đòn roi ở nhà thống lí Pá Tra, nhưng sức sống tiềm tàng trong Mị vẫn còn đó, chỉ là bị nhấn chìm bởi cuộc sống khổ nhục tối tăm. Trong đêm tình mùa xuân, sức sống ấy đã một lần nữa trỗi dậy, người đọc được gặp lại Mị của những tháng ngày còn thanh xuân, còn ước mơ vơi đầy, còn ấp ủ bao hẹn thề của tình yêu đôi lứa.

Từ khi bước vào nhà thống lí, cuộc đời Mị bước sang một trang mới hoàn toàn. Mị lúc nào cũng cúi mặt, ánh mắt vô hồn, chân tay chỉ biết làm theo tất cả những công việc mà họ đã sắp đặt từ ngày này sang ngày khác, từ đêm này qua đêm khác. Thời gian cứ thế trôi đi. Mị tưởng mình là con trâu con bò, thậm chí còn không bằng con trâu con bò. Chúng còn có lúc được đứng gãi chân, nhai cỏ, còn đàn bà con gái nhà này phải làm thâu ngày thâu đêm không có lúc nào nghỉ ngơi. Những vòng xoáy của công việc cứ thế cuốn trôi đi tâm hồn và trái tim của người con gái ngày nào còn tràn đầy sức sống. Chẳng ai được nghe thấy tiếng sáo do chính Mị thổi nữa. Cũng chẳng ai còn nhìn thấy nụ cười trong trẻo, xinh tươi của người con gái vùng sơn cước thùy mị nết na. Tất cả dường như đã chấm dứt. Đúng lúc mọi thứ chìm sâu vào dĩ vãng lại là lúc Mị trỗi dậy. Mị nghe tiếng sáo vọng lại, thiết tha bổi hổi. Mị ngồi nhẩm thầm bài hát của người đang thổi.

Mày có con trai con gái rồi

Mày đi làm nương

Ta không có con trai con gái

Ta đi tìm người yêu.

Tiếng chó sủa xa xa. Những đêm tình mùa xuân đã tới.

Xem thêm:  Phân tích bài “Bình Ngô đại cáo” của Nguyễn Trãi

Không biết bao nhiêu lâu rồi Mị mới lại cất tiếng hát. Bài hát ấy lại chính là bài hát gọi người yêu. Đêm tình năm nào, cũng tiếng hát này, cũng tiếng sáo này đã đưa Mị và người con trai ấy đến với nhau. Nhưng năm nay thì khác. Mị bị chôn vùi trong cái guồng quay của công việc, của sự sỉ nhục, ê trề. Nhưng tất cả những điều đó có là gì khi sức sống tiềm tàng của Mị vẫn luôn âm thầm nhen nhóm. Tiếng sáo gọi người yêu như một làn gió mát thổi qua cuộc đời Mị, làm bùng cháy lên niềm khát khao cuộc sống, khát khao yêu đương của Mị suốt bấy lâu nay. Mị lén lấy hũ rượu, cứ uống ừng ực từng bát. Uống rượu là nét truyền thống văn hóa đặc sắc trong ngày tết cổ truyền của dân bản vùng Tây Nguyên. Mị uống vừa để mừng xuân, vừa để chìm vào trong cơn say, để được thoát khỏi những phút giây ê trề của cuộc sống thực tại. Mị say, Mị lịm mặt ngồi đấy nhìn mọi người nhảy đồng, người hát, nhưng lòng Mị thì đang sống về ngày trước. Tai Mị văng vẳng tiếng sáo gọi bạn đầu làng. Ngày truocs, Mị thổi sáo giỏi. Mùa xuân này, Mị uống rượu bên bếp và thổi sáo. Mị uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo. Có biết bao nhiêu người mê, ngày đêm đã thổi sáo đi theo Mị. Cô gái trẻ trung, năng động, yêu đời ngày nào nay đang sống lại trong cơn say. Say mà tỉnh. Tỉnh mà say. Mị thấy phơi phới trở lại, trong lòng đột nhiên vui sướng như những đêm Tết ngày trước. Mị trẻ lắm. Mị vẫn còn trẻ. Mị muốn đi chơi. Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi ngày Tết. Huống chi A Sử với Mị, không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau! Tô Hoài đặt dấu chấm than bất ngờ ngay giữa những dòng suy nghĩ của Mị như một lời cảm thán kêu than cho số phận bất hạnh khổ đau của người con gái trẻ tuổi. Càng nhớ lại thời thanh xuân, Mị càng buồn. Nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mị sẽ ăn cho chết ngay chứ không buồn nhớ lại nữa. Chính lúc muốn sống nhất lại là lúc Mị muốn chết. Chết để không còn phải tiếp tục cuộc sống bị vùi dập, sống mà không được làm chính mình thì thà chết còn sướng hơn. Với danh nghĩa làm dâu nhà thống lí nhưng Mị chẳng khác nào kẻ nô tì, nô lệ cho nhà hắn. Mị không hề có một chút quyền hành gì, thậm chí một chút tự do cũng không có. Nước mắt Mị ứa ra. Hóa ra, bên trong vẻ trai sạn, vô hồn của Mị lại là cả một bầu trời thương nhớ. Nước mắt của Mị là dấu hiệu cho thấy Mị vẫn luôn khát khao sống, khát khao yêu và được yêu. Nhưng Mị hiểu rằng, Mị đã về trình ma nhà thống lí có nghĩa là Mị dù sống hay chết cũng phải làm ma nhà hắn. Mị chìm trong men say. Khi say người ta thường không còn là chính mình. Nhưng ở đây, lúc say lại là lúc Mị được trở lại cuộc sống của mình. Mị thả hồn theo tiếng sáo gọi bạn yêu. Mị mơ màng, Mị nhớ lại những ký ức tươi đẹp ngày nào khi chưa bi bắt về làm vợ A Sử.

Xem thêm:  Bài văn Tả cây dừa lớp 7 chi tiết hay nhất

Tiếng hát chưa dứt, A Sử về. Mị xắn một miếng mỡ bỏ vào đĩa đèn cho sáng. Có lẽ Mị muốn tự thắp sáng cho cuộc đời mình. Nhưng A Sử – kẻ tàn ác bất nhân lại một lần nữa dập tắt sức sống của Mị. Mị chưa kịp thay váy đã bị hắn trói lại. A Sử quấn luôn tóc lên cột, làm cho Mị không cúi không nghiên được đầu nữa. Trói xong vợ, A Sử thắt nốt cái thắt lưng xanh ra noài áo rồi A Sử tắt đèn, đi ra, khép cửa buồng lại. Mị trở về với bóng tối, với sự ê trề khổ đau. Nhưng trong bóng tối ấy, hơi rượu trong Mị vẫn còn nồng nàn. Mị vẫn nghe tiếng sáo đưa Mị đi theo những cuộc chơi, những đám chơi. Dây trói của A Sử chỉ có thể trói được thể xác chứ không trói buộc được tâm hồn và trái tim Mị. Mị vùng bước đi. Nhưng tay chân đau không cựa được. Mị không nghe tiếng sao nữa. Chỉ còn nghe tiếng chân ngựa đạp vào vách. Ngựa vẫn đứng yên, gãi chân, nhai cỏ. Mị thổn thức nghĩ mình không bằng con ngựa. Cứ như thế, Mị lúc tỉnh lúc say. Quá khứ, hiện tại, hạnh phúc, khổ đau len lỏi lẫn nhau. Mị lúc bồi hồi lúc lại khổ đau. Cho tới khi trời tang tảng rồi không biết sáng từ bao giờ.

Đêm tình mùa xuân khép lại. Khi hơi rượu tan hết cũng là lúc Mị trở lại với thân phận nô tì ở nhà thống lí Pá Tra. Ai biết rằng phía sau một cô gái có vẻ vô hồn, trai sạn vẫn luôn là một quả tim nồng nàn đầy sức sống. Nhà văn Tô Hoài đã dành cho nhân vật của mình một đêm tình thật xúc động. Điều đó chứng tỏ rằng dù người nông dân có bị vùi dập đến đâu đi chăng nữa, trong họ vẫn luôn ẩn chứa một sức sống tiềm tàng và mãnh liệt. Dù chế độ có trói buộc họ nhưng cũng không thể bóp nát được quả tim yêu đời và đầy ước mơ. Đồng thời, Tô Hoài cũng lên án những kẻ tàn ác, bất nhân đã cướp mất niềm tin và hi vọng của những người nông dân nghèo khổ, bất hạnh.

Xem thêm:  Trình bày suy nghĩ của anh (chị) về ý kiến của I-sắc Niu-tơn: Nếu tôi nhìn xa hơn những người khác thì đó là vì tôi đứng trên vai những người khổng lồ

Bằng nghệ thuật xây dựng nhân vật và miêu tả tâm lí đặc sắc, tác giả đã trả lại cho người đọc một cô gái đúng nghĩa là người thiếu nữ vùng sơn cước, yêu đời, nhiều hoài bão và lý tưởng sống cao đẹp. Đó cũng chính là tiền đề, là nền tảng để sau này Mị gặp A Phủ, quyết định cởi trói và cùng A Phủ chạy trốn khỏi chốn lầm than, làm lại cuộc đời, cùng mọi người làm cách mạng, chống lại kẻ thù, giải phóng chính mình.

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status