Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ Người Tử Tù của tác giả Nguyễn Tuân

Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ Người Tử Tù của tác giả Nguyễn Tuân

Bài làm

Nhà văn Nguyễn Tuân với những trang anh hùng dũng liệt hiện lên dưới một 1 lớp ngôn ngữ dân tộc thuần khiết, cùng với đó là một sự chuẩn mực, luôn cố gắng hết sức mình để làm sống dậy một thời quá khứ rực rỡ. Trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân là một tác phẩm như thế. Bên cạnh hình tượng cao đẹp của nhân vật Huấn Cao thì nhân vật viên quản ngục cũng đóng góp một phần không nhỏ vào sự thành công của tác phẩm.

Nhân vật viên quản ngục được xây dựng lên không phải là một anh hùng cao đẹp như Huấn Cao. Không có một đoạn văn nào mà nhà văn Nguyễn Tuân lại tả quản ngục giống như một tên phủ khát máu (Bữa rượu máu) hay với những hành động xấu xa cả. Với tác phẩm thì quản ngục hiện lên là một con người đó là một hình ảnh trung gian giữa cái đẹp và cái không đẹp. Cũng chính dưới ngòi bút tài hoa của một bậc thầy về ngôn ngữ cũng như chúng hình ảnh trung gian ấy cũng mập mờ, không có ranh giới rõ rệt một chút nào.

Thoạt nhiên, người đọc sẽ có cảm nhận về một nhân vật viên quản ngục có vẻ như là một con người cam chịu, ông luôn yên phận và cũng chẳng có gì khác những kẻ cùng địa vị đương thời cả. Đó chính là câu: “Chuyện triều đình quốc gia chúng ta biết gì mà bàn bạc cho thêm lời". Có lẽ rằng, chính cái khuôn khổ phong kiến, thêm với đó là cái “phép nước” dường như cũng đã khiến quản ngục quen với việc nhận tù, giao tù và có biết bao nhiêu mánh khóe hành hạ thường lệ.

Xem thêm:  Bình giảng hai câu thơ đầu trong bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

Thế nhưng có ai ngờ đâu, bên trong con người đó vẫn luôn tồn tại một mầm sống tươi xanh của cái đẹp. Có thể nói rằng chính cái mầm ấy bị đè bẹp nhưng vần khắc khoải sống cũng như đã chờ đợi một lúc nào đó được vươn lên. Và rồi khi thời điểm đó cũng đến, nhân vật Huấn Cao – được nhà văn Nguyễn Tuân xây dựng lên là một con người văn võ song toàn xuất hiện có cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp ai ai cũng thích. Viên quản ngục lúc này đây cũng lại bắt đầu rơi vào một tâm trạng hết sức khó xử. Thêm với đó là một sự đấu tranh âm thầm trở thành nét tiêu biểu cho quản ngục trpng suốt câu truyện mà cũng chính là biểu hiện tiêu biểu cho quản ngục suốt truyện “Chữ người tử tù” mà cùng chính là biểu hiện tiêu biểu cho tính “hướng nội” trong con người mỗi chúng ta thường bắt gặp trong tác phầm của Nguyễn Tuân.

Phan tich nhan vat vien quan nguc - Phân tích nhân vật viên quản ngục trong Chữ Người Tử Tù của tác giả Nguyễn Tuân

Phân tích nhân vật viên quản ngục 

Loading...

Cho đến tận cuối cùng thì niềm đam mê cái đẹp cũng đã chiến thắng. Chính cái chiến thắng đó dường như cũng chưa phải là tuyệt đối nhưng vẫn đủ biến viên quản ngục thành một con người khác hoàn toàn với bị trí mà ông có. Viên quản ngục là một người luôn mong muốn nâng niu cái đẹp nhưng lại sợ sệt. Tác giả Nguyễn Tuân đã để cho nhân vật này như đã hóa thân thành một cái gì đó vô hình, hư ảo. Chỉ với chi tiết đó vừa bộc lộ nét mạnh mẽ của “Vang bóng một thời” có một sự lãng mạn và khao khát đánh thức cái đẹp. Tất cả điều này dường như cũng lại vừa để lộ thấp thoáng điểm yếu và sự yếu đuối của Nguyễn Tuân chính trong cái nhìn hoài vọng xa xôi.

Việc viên quản ngục miễn những mánh khóe hành hạ, biệt đãi những người tử tù, rồi ông cũng lại bạo dạn xin chữ, một cách khéo léo từng chút từng chút một chứ không chèn ép, sỗ sàng. Bởi chính quản ngục còn “Biết người tài, không phải là kẻ xấu". Mặc dù khi đã biệt đãi, đã toan tính cách xin chữ rồi mà viên quản ngục vẫn còn sợ, vẫn dặn viên thơ lại nói với Huấn Cao câu rằng: “Miễn là ngài giữ kín cho”. Qủa thực với một chi tiết nhỏ nhưng chắc là không thể thiếu được trong tác phẩm vừa thể hiện được cái tài, cái tâm của một người yêu thích các đẹp. Và khi Huấn Cao phát hiện ra thì ông rất cảm phục quản ngục, biết quản ngục là một người yêu thích nghệ thuật, cái đẹp.

Khi mà tình yêu cái đẹp đến đam mê đã đánh thức khí phách tiềm tàng nằm im suốt bao nhiêu năm của quản ngục. Huấn Cao cảm phục viên quản ngục và đồng ý cho chữ, ở trong cảnh cho chữ thì người đọc sẽ thấy được có một chi tiết đáng nhớ đó là: “Người tù viết xong một chữ viên quản ngục lại vội khúm núm cất những đồng tiền xèng đánh dấu ô chữ đặt lên phiến lục ông”, quản ngục cứ “khúm núm” không phải chỉ vì nịnh bợ mà là vì cảm phục. Khi mà chính sự cảm phục của quản ngục lên đến đỉnh điểm cũng là lúc kết thúc truyện với câu: “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”. Đọc tác phẩm ta nhận thấy được đây là một nghệ thuật tài hoa, kết thúc truyện ở cao trào khiến cho tác phẩm đặc sắc và hoàn mỹ hơn.

Tóm lại theo suốt chiều dài của truyện, nhân vật quản ngục luôn luôn tồn tại với một ý nghĩa nhất định. Nhân vật quản ngục được xây dựng lên không chỉ là một hình tượng độc đáo mà đồng thời cũng còn là nhân vật hội đủ những đặc điểm chung nhất của tác phẩm “Vang bóng một thời” với quan niệm cũng như phong cách của tác giả Nguyễn Tuân. Vô cùng hào hoa, lãng mạn đồng thời cũng đã thể hiện nên được tiếng nói của thiên lương, của tinh thần dân tộc.

Minh Tân

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status