Phân tích nhân vật viên quản ngục trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù của Nguyễn Tuân

Đề bài: Phân tích nhân vật viên quản ngục trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù của Nguyễn Tuân

Bài làm

Nguyễn Tuân là một trong những nhà văn suốt đời theo đuổi cái đẹp, cái tài hoa và đi tìm thứ vàng mười đã qua thử lửa. Tất cả các nhân vật mà nhà văn chọn lựa để miêu tả luôn được nhìn bởi lăng kính uyên bác, chất tài hoa nghệ sĩ. Trong tác phẩm “Chữ người tử tù”, bên cạnh hình tượng nhân vật Huấn Cao đẹp đẽ với phí phách anh hùng và tài hoa thì nhân vật viên quản ngục cũng đã để lại những ấn tượng vô cùng sâu sắc khiến cho tác phẩm “Chữ người tử tù” từng trang, từng trang một đều là một tờ hoa.

Xây dựng lên một nhân vật Huấn Cao chính là một người tử tù cho chữ, còn nhân vật quản ngục chính là người xin chữ. Có thể nhận thấy được ở hai nhân vật ấy đã được Nguyễn Tuân dày công miêu tả một cách đặc sắc, đầy ấn tượng cho người đọc. Nhân vật ngục quan có một ngoại hình được Nguyễn Tuâ xây dựng lên cũng khá ưa nhìn, đó là mái tóc như cũng đã điểm hoa râm, râu cũng đã ngả màu. Thế ròi viên quản ngục lại có một bộ mặt tư lự, nhăn nheo và hơn hết ông cũng lại có một đời sống nội tâm vô cùng phong phú và sâu sắc. Khi mà nhận được phiến trát Sơn Hưng Tuyên đốc bộ đường về chuyện sẽ nhận sáu tên tử tù, và trong đó có Huấn Cao chính là một người đứng đầu bọn phản nghịch nhưng lại có được tài viết chữ vô cùng nhanh và đẹp nữa. Thực sự việc nhận những tù giam sắp đến luôn mang lại được biết bao nhiêu nhiêu cảm xúc trong ông. Khi nghe viên thơ lại nói về Huấn Cao với những lời khen ngợi về tài năng thì viên quản ngục cũng đã ngưỡng mộ tài năng của Huấn Cao và có ý muốn biện nhỡn đặc biệt với ông.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội suy nghĩ về sự ích kỉ

Hình ảnh của một kẻ luôn luôn biết kính mến khí phách, và cũng biết tiếc và biết coi trọng người có tài thì chắc chắn không phải là một người xấu hay một kẻ vô tình. Viên quản ngục có tính cách nhẹ nhàng, lại là một người có tấm lòng nhân hậy biết giá người và biết trọng người ngay. Khi mà nhận tù, ngục quan với cặp mắt vô cùng hiền lành ngay chính cái thái độ tưởng chừng như hách dịch của tử tù.

Phân tích nhân vật viên quản ngục

Người đọc chúng ta cũng biết được rằng chính văn chương lãng mạn luôn luôn sử dụng thủ pháp tương phản đối lập để làm nổi bật nghịch lí, những mâu thuẫn trái chiều của hoàn cảnh, và những bi kịch của số phận. Nhà văn Nguyễn Tuân cũng vậy, thông qua cảnh nhận tù mà đã thấy được hiển hiện trong đó cũng chính là một tương phản giữa ngục quan và lũ lính ngục và tất cả dường như cũng lại đối lập những cái thuần khiết giữa một đống cặn bã. Thông qua đó Nguyễn Tuân cũng đã làm viên quản ngục như nổi bật lên với nhân cách vô cùng tốt đẹp, mà Huấn Cao cũng đã nhận xét ông chính là một thanh âm vô cùng trong trẻo trong một bản nhạc mà tất cả nhạc luật đều như hỗn loạn và xô bồ.

Loading...

Ở con người thì mỗi cái tốt đẹp, mỗi cái xấu đều được bắt ngườn và được bộc lộ ở hành động. Khi mà tử tù Huấn Cao sống ở tù đã được nửa tháng thế nhưng lúc nào cũng được biệt đãi như một vị khách, mặc dù Huấn Cao lại luôn coi khinh ngục quan. Thông qua sự biệt đãi ấy dường như cũng đã thể hiện thái độ tâm phục cũng như lòng biết giá người, trọng người ngay của viên quản ngục với Huấn Cao. Từ cổ chí kim thì những bậc quân tử dường như cũng lại lấy chữ lẽ trong giao tiếp, họ cũng lại tự biết mình và biết người trong quan hệ. Khi mà tiếp cận với tử tù, quản ngục chân thành ngỏ ý và hỏi Huấ Cao “Ngài có cần thêm gì nữa xin cho biết. Tôi sẽ cố gắng chu tất”. Thế nhưng ngục quan liền bị tử tù nặng lời, thậm chí là còn khinh bạc xua đuổi ngục quan đi. Nhưng quản ngục lại lễ phép và nói “Xin lĩnh ý” nhưng ngay cả Huấn Cao cũng như các đồng chí khác cũng lại được biệt đãi hậu hơn trước nữa. Tác giả Nguyễn Tuân cũng đã làm nổi bật bao phẩm chất của ngục quan đó chính là mộ thái độ bình tĩnh, lễ độ, nhẫn nhục hơn bao giờ hết. Và quản ngục không hổ danh là người đọc vỡ sách thánh hiền.

Không dừng lại ở đó người ta nhận thấy được ở ngục quan có một tâm hồn trong sáng, thanh cao, đồng thời cũng lại phải biết trọng người tài, rất yêu thích cái đẹp nữa. Và chính sở nguyện cao quý của quản ngục cũng mang được một sự thanh cao, thật là sang trọng là có được chữ của ông Huấn Cao treo trong nhà. Hai nhân vật người cho chữ lại là tử tù còn quản ngục một người cường quyền thì lại là người xin chữ. Thông qua hai nhân vật này thì người ta nhận thấy được một bi kịch được diễn ra trước mắt. Thế rồi Huấn Cao nhận ra được sở nguyện, con người của quản ngục thì ông cũng đã thốt lên rằng “Ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các người. Nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây mà lại cố những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. Chính nhân cách của ngục quan cũng khiến cho Huấn Cao cảm phục hơn. Và cũng chính sự yêu thích về thư pháp mà hai con người này thuộc địa vị xã hội khác nhau họ lại trở thành những người tri âm, tri kỷ. Huấn Cao cũng đã khuyên quản ngục nên về quê để có thể giữ được thiên lương và cũng khúm lúm trước Huấn Cao và nói “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.

Không thể phủ nhận được rằng chính nhân vật quản ngục được xây dựng trong tác phẩm “Chữ người tử tù”cũng được xem là con người có sở nguyện cao quý. Ở ngục quan người ta nhận thấy được bóng dáng là một con người thức tỉnh và họ cũng là một con người vang bóng làm cho tác phẩm có giá trị đến tận hôm nay.

Minh Nguyệt

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status