Phân tích tác phẩm Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Đề bài: Phân tích tác phẩm Chữ Người Tử Tù của nhà văn Nguyễn Tuân

Bài làm

Nguyễn Tuân được biết đến chính là một nhà văn lớn của nền văn học Việt Nam hiện đại. Nhắc nhớ đến Nguyễn Tuân người ta lại nhắc đến một nghệ sĩ tài hoa, uyên bác với giọng điệu riêng. Câu chữ của ông chẳng khác gì những nét chạm khắc tin xảo trên đá quý vậy. Trong tác phẩm “Chữ người tử tù” là một tác phẩm thể hiện được nét tinh tế của văn phong Nguyễn Tuân.

Nói về thành công trong truyện ngắn “Chữ người tử tù” nhà văn Nguyễn Tuân đã xây dựng được một tình huống truyện độc đáo. Tình huống đó cũng chính là một cuộc gặp gỡ éo le, kì lạ giữa hai nhân vật đó là Huấn Cao cũng như với quản ngục. Trong tình huống truyện thì nói về không gian ờ đây chính là chốn lao tù bẩn thỉu còn về thời gian chính là lúc trước khi Huấn Cao bị chịu án chém. Hai nhân vật này họ có một cuộc gặp gỡ éo le giữa một tử tù ngang tàng và cũng đậm chất khí phách và có nhân cách cao đẹp lại viết chữ nho cũng rất đẹp với một người coi tù thích chữ đẹp, đặc biệt là chữ của tử tù Huấn Cao. Có thể thấy được chính trên bình diện xã hội họ như gặp nhau trong một cảnh ngộ và vị thế đối kháng. Nhưng cũng có thể nhận thấy được đây cũng đồng thời là một cuộc gặp gỡ tất yếu.

Huấn Cao là nhân vật như hội tụ được tất cả nội dung, tư tưởng mà nhà văn Nguyễn Tuân muốn thể hiện. Huấn Cao lại là một người luôn luôn căm ghét xã hội thối nát, chính vì vậy mà ông cũng đã cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình một sự nghiệp không thành cho nên ông đã phải lĩnh án. Sống trong cảnh tù đầy, gông cùm và cái chết cùng không khuất lạc được Huấn Cao. Ở nhân vật Huấn Cao ta dường như cũng luôn luôn tìm thấy ở những nơi mà tự do bị tước bỏ được. Thế rồi cũng chính đối với nhân vật Huấn Cao thì ta nhận thấy được chính mọi sự trói buộc, tra khảo, giam cầm khó khăn hay thậm chí là cái chết đều vô nghĩa. Huấn Cao được quản ngục đãi ngộ và cũng cứ dửng dưng nhận mà không hề run sợ chút nào trước bạo lực và cường quyền. Hình tượng nhân vật Huấn Cao lúc này đây dường như cũng cứ sừng sững trong suốt cả thiên truyện, bộc lộ được một khí phách kiên cường bất khuất, khí phách uy vũ bất năng khuất.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Chiều tối của Hồ Chí Minh, Bài văn mẫu số 5

Nhân vật Huấn Cao cũng chính là một người trọng nghĩa, khinh thường danh lợi. Hơn nữa ông cũng lại có được một tấm lòng biết gạn đục, khơi trong và cũng có thể đem cái tâm để đãi người biết quý trọng cái đẹp. Đồng thời ta cũng nhận thấy được trong đó còn có cả cái tâm và cái tài nữa. Nhân vật quảng ngục theo nhận xét của Huấn Cao thì ông là “một thanh âm trong trẻo giữa một bản đàn mà nhạc luật hỗn loạn, xô bồ”. Thực sự chính cuộc gặp gỡ này là thử thách, làm nổi bật vẻ đẹp các nhân vật, làm cho truyện mang được một sự giàu kịch tính và hấp dẫn hơn.

Phân tích tác phẩm Chữ Người Tử Tù

“Chữ người tù” là cũng đã trở thành bài ca về cái đẹp, bài ca ca ngợi về những con người tài hoa sống đẹp và họ đồng thời cũng chính họ là sáng tạo ra cái đẹp. “Chữ người tử tù” còn là bài ca về lòng quý trọng cái đẹp cái tài và một sự gặp gỡ giữa những tấm lòng yêu thương cái đẹp với nhau. Ở họ lại có được cái đẹp với nhân cách đẹp, một tấm lòng thiên lương. Tất cả những điều đó cũng đã giúp cho nhà văn Nguyễn Tuân thể hiện được quan điểm thẩm mĩ của Nguyễn Tuân. Nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã khẳng định cái đẹp phải gắn với cái thiện thông qua lời khuyên của nhân vật Huấn Cao đối với viên quản ngục ở phần cuối truyện mang bao nhiêu hàm ý đó chính là một vẻ đẹp có thể nảy sinh từ mảnh đất chết, thế nhưng cũng lại không thể sống chung với tội ác. Có lẽ rằng chỉ khi sống chung được với những con người biết yêu cái đẹp, biết thưởng thức cái đẹp khi và chỉ khi họ giữ được thiên lương của họ mà thôi. Thực sự chính cái đẹp phải có sức mạnh cảm hóa cái xấu, cái ác và đồng thời cái đẹp luôn chiến thắng và trở thành bất tử.

Xem thêm:  Phân tích tác phẩm Vi Hành – Ngữ văn 11

Huấn Cao được Nguyễn Tuân xây dựng lên là nhân vật khá điển hình cho bút pháp lãng mạn. Hẳn ai trong chúng ta đều biết rằng, trong văn học lãng mạn thường mô tả con người theo những mẫu hình lí tưởng. Có nghĩa là nhà vàn thường thả trí tưởng tượng của mình để theo đuổi những vẻ đẹp hoàn hảo nhất. Tất cả những lý do đó mà người đọc nhận thấy được nhân vật viết theo lối lãng mạn có tầm vóc phi thường. Nó là biểu hiện cho những gì mà nhà văn mơ ước, khao khát. Huấn Cao là thế. Không khó để nhận ra được ngay từ đầu đến cuối tác phẩm thì ông Huấn Cao lại hiện ra như một con người phi thường. Từ tài hoa đến thiên lương, từ thiên lương đến khí phách, nhất nhất đều có tầm vóc phi thường. Thực sự cũng có thể nói Huấn Cao chính là một nhân vật thể hiện được giấc mơ đầy tính nhân văn của ngòi bút Nguyễn Tuân. Nhân vật đã được Nguyễn Tuân như tô đậm một khí phách siêu việt.

Không chỉ dừng lại ở đó thì tác phẩm độc đáo và đặc sắc “Chữ người tử tù” cũng đã lại ca ngợi chữ người tử tù. Tác phẩm dường như cũng không những ca ngợi mà cũng lại còn luyến tiếc một nhã thú văn hóa hấp dẫn mang tính cổ truyền của dân tộc đang lụi tàn và cũng đã suy vong dần trong xã hội thực dân. Ta có thể nói được rằng “Chữ người tử tù” dường như cũng chính là một áng văn yêu nước. Tác phẩm cũng lại mang tinh thần dân tộc đồng thời cũng lại mang được cả một lòng yêu nước thầm kín nhưng thiết tha còn được thể hiện rất rõ ràng và dâu sắc chính trong hình tượng nhân vật Huấn Cao. Ở nhân vật Huấn Cao thì nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã kín đáo thể hiện niềm ngưỡng mộ, và ca ngợi được một người anh hùng đã hi sinh vì nước, hi sinh vì dân.

Xem thêm:  Nghị luận bày tỏ ý kiến của mình về phương châm Học đi đôi với hành

“Chữ người tử tù” thực sự là một tác phẩm độc đáo nói về con người tài hòa, tài năng luôn luôn coi trọng thiên lương. Với ngôn ngữ độc đáo, văn phong tài hoa đã khiến cho tác phẩm mang được những giá trị tốt đẹp cho đến tận ngày hôm nay mà người đọc vẫn muốn đọc lại.

Minh Nguyệt

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status