Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương trong Chuyện Người Con Gái Nam Xương

Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương trong Chuyện Người Con Gái Nam Xương

Bài làm

Người phụ nữ từ lâu đã được gắn là những người chân yếu tay mềm và chẳng làm được tích sự gì. Thân phận của người phụ nữ luôn luôn bị hắt hủi trái ngược hoàn toàn với nam giới được trọng dụng, coi trọng. Thương thay cho số phận người phụ nữ mà đã có rất nhiều các tác phẩm hay và sâu sắc viết thật chân thật về hình ảnh người phụ nữ họ có tài, có sắc nhưng vẫn bị khinh rẻ và phải chịu những hậu quả đáng thương. Nguyễn Dữ – một nhà văn nổi tiếng trong văn học trung đại Việt Nam cũng đã sáng tác tác phẩm “Truyền kỳ mạn lục” và trong đó truyện Chuyện Người Con Gái Nam Xương viết về nhân vật Vũ Nương là được coi trọng hơn cả.

Nói về nhân vật Vũ Nương thì không khó để nhận thấy được rằng đây chính là người phụ nữ hội tụ nhiều nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam. Có thể thấy được vẻ đẹp của nàng được thể hiện trong nhiều mối quan hệ ở từng hoàn cảnh khác nhau. Vũ Nương từ khi còn là một thiếu nữ, Vũ Nương sở hữu nét tính cách thùy mị nết na, đã thế một điểm cộng cho Vũ Nương là nàng có tư dung tốt đẹp. Vũ Nương được mọi người vô cùng quý mến. Vì sự nết na và xinh đẹp thì Trương Sinh đã xin mẹ 100 lạng vàng để cưới về. Vũ Nương khi được gả về nhà chàng Trương, nàng là người vợ thủy chung son sắt và lại còn hết lòng chăm lo cho gia đình nhỏ. Chính Vũ Nương cũng biết được người chồng có tính đa nghi, nàng luôn giữ gìn khuôn phép lễ nghi, chính vì thế mà nàng cũng không để xảy ra bất hòa. Có thể nói chính ngày tiễn chồng lên đường ra nơi biên ải, nàng Vũ Nương như xé lòng dặn dò chồng đầy tình nghĩa mặn nồng, Nếu như những người phụ nữ khác trong thời chinh chiến luôn mong chồng có thể lập được nhiều chiến công, mang vinh hoa phú quý về. Thế nhưng Vũ Nương – một người con gái chuẩn mực luôn hết lòng vì chồng vì con nhắc chồng “Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong được đeo ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi”. Thông qua lời dặn dò của nàng, ta thấy nhân vật Vũ Nương không hề mong được vinh quang hiển hách mà dường như cũng chỉ cầu sao cho chồng được bình an mà thôi. Không chỉ vậy thôi đâu mà chính nàng còn cảm thông với những vất vả khó khăn mà sau này chính chồng mình sẽ phải chịu đựng phía trường chinh.

Rồi năm tháng xa trồng là những ngày Vũ Nương làm việc vô cùng mệ nhọc. Ở nhà Vũ Lương luôn luôn thương nhớ chồng trở về. Biết bao nhiêu ngày tháng làm lụng vất vả nàng vẫn luôn thủy chung một lòng. Còn Vũ Nương còn luôn đối xử thật tốt với mẹ chồng, nhân vật Vũ Nương là một nàng dâu vô cùng ngoan ngoãn, hiếu thảo. Khi mà người mẹ chồng lâm bệnh nặng, nàng chăm sóc tận tịu chu đáo, đồng thời cũng lại lo thuốc thang trị liệu, lo lễ bái thần phật, dịu dàng dùng lí lẽ ngọt ngào khuyên lơn để mong sao cho mẹ bệnh tiêu tan. Mẹ chồng biết mình chẳng thể tiếp tục cõi đời và đã kịp thời trăng trối trước lúc lâm chung để khẳng định về nhân cách, khẳng định về công lao đức độ của Vũ Nương đối với bà với một lời như sau “Sau này trời xét lòng lành, ban cho phúc đức, giống dòng tươi tốt, con cháu đông đàn, xanh kia quyết chẳng phụ con, cũng như con đã chẳng phụ mẹ”. Khi người mẹ chồng mất, chính nàng một mình một thân lo việc ma chay tế lễ như đối với cha mẹ đẻ của mình vậy. Có thể thấy được chính với ấm gương tần tảo nghĩa hiếu ấy dường như khó ai mà có được trong hoàn cảnh côi cút, vất vả như Vũ Nương.

Chưa hết, Vũ Nương còn được biết đến là người mẹ lành đảm đang hết lòng yêu thương con. Khi chồng đi lính thì Vũ Nương một mình nuôi con với tất cả tình yêu nàng gom góp của mình và của người cha đứa bé nơi chiến trường lý do nàng cũng luôn sợ con thiếu thốn tình cảm. Rồi vào những đêm con khóc, nàng thường dỗ dành con bằng cách chỉ vào bóng mình trên vách tường và nói đó là cha nó. Không những thế, Vũ Nương còn là người trọng danh dự, nhân phẩm. Có thể nhận thấy được chính điều này được thể hiện qua tình huống khi nàng bị nghi oan, nhân vật Vũ Nương hết mình tìm cách hàn gắn hạnh phúc gia đình lúc này đây cũng đang có nguy cơ tan vỡ bằng phương pháp phân trần, giải thích. Người đọc cũng sẽ thương xót biết bao nhiêu khi cảnh nàng trẫm mình xuống dòng Hoàng Giang đã khẳng định tấm lòng thủy chung, sự trong trắng của nàng. Khi Vũ Nương đã quy tiên, sống yên ổn ở một thế giới khác, thì Vũ Nương không nguôi nhớ về nơi trần tục, về chồng con nhớ cả về quê hương đất tổ và mong được giải oan.

Thông qua những thông tin trên thì có thể nói Vũ Nương quả là một người phụ nữ đẹp nết đẹp người. Vũ Nương còn tháo vát đảm đang, hiếu thảo, thủy chung, hết lòng bồi đắp hạnh phúc gia đình. Thực sự chính vẻ đẹp của nàng như ánh hào quang tỏa sáng ngay cả khi đã về nơi chín suối. Thực sự ta nhận thấy được nó thật đáng trân trọng và cảm phục biết bao.

Thế rồi cũng với một người phụ nữ có nhiều phẩm chất tốt đẹp như Vũ Nương lẽ ra nàng phải được sống một cuộc sống ấm no nhưng giờ đây số phận nàng thật thê thảm biết bao nhiêu. Thông qua câu truyện người đọc có thể nhận thấy được nhân vật Vũ Nương là nạn nhân của cuộc chiến tranh phong kiến phi nghĩa. Chính nàng là nhân vật đại diện, tiêu biểu cho những người phụ nữ cùng khổ trong xã hội cũ xưa kia. Xây dựng lên nhân vật Vũ Nương cũng chính là thành công của Nguyễn Dữ.

Đánh giá bài viết

Từ khóa từ Google:

  • suy nghĩ của e vênhần vật vũ nương
DMCA.com Protection Status