Tả bà cụ bán hàng ở nơi em sống

Tả bà cụ bán hàng ở nơi em sống

Gợi ý

Đã bao năm trôi qua, quê tôi không có gì thay đổi nhiều, vẫn cây đa đầu làng, dòng sông với con đò chở khách, những nếp nhà ngói đơn sơ, thanh bình… và ở đầu làng vẫn là một bà cụ ngồi bán hàng, cần mẫn tự bao giờ…

Đầu làng tôi có một cây đa cổ thụ rất to, mấy người ôm không xuể. Bóng đa rộng che khắp một khoảng đất. Làng tôi gần con đường quốc lộ nên có nhiều người qua lại. Vào những ngày hè oi bức, mọi người đi đâu xa về lại rẽ vào quán nước dưới gốc đa. Được ngồi nghỉ ở đây thì bao mệt nhọc tự nhiên tan biến. Những tán lá như xoè rộng thêm ra toả bóng mát. Và dưới gốc đa này cũng chỉ có một hàng nước của bà cụ làng tôi mà thôi. Bà bán hàng đã từ lâu lắm rồi, nhưng được bao năm thì tôi không rõ, chỉ biết khi tôi biết đi mẹ đưa tôi về thăm nhà ngoại thì đã thấy bà ở đó rồi.

Bà cụ bán hàng có lẽ hơn bảy mươi tuổi. Sức nặng của thời gian thể hiện rõ nhất trên cái lưng còng. Những năm tháng vất vả đã đè nặng trên đôi vai run rẩy ấy. Tóc bà đã bạc. Mái tóc bạc bà vấn xung quanh đầu rồi đội bên ngoài chiếc khăn mỏ quạ nhìn rất khéo. Khuôn mặt của bà tuy đã nhiều nếp nhăn, đôi chỗ bị sạm nhưng có nét hồng hào, phúc hậu như một bà tiên. Đôi mắt bà thỉnh thoảng hấp háy nhưng vẫn còn tỉnh tường. Đôi mắt ấy nhiều lúc nhìn xa xăm như đang trông về một thời đã xa. Tuổi tác khiến chân tay bà không còn linh hoạt như xưa nữa. Bàn tay răn reo xuất hiện những vết đồi mồi, nổi rõ đường gân. Chân bà cụ bị đau khớp nên ít khi đi lại. Bà cụ rất thích ăn trầu. Mỗi lần nhìn bà bỏm bẻm nhai tôi lại nhớ đến bà ngoại, bà tôi khi còn sống cũng hay ăn lá trầu không. Nhìn dáng gầy của bà ngồi bán nước, tôi bỗng thấy hiện lên dáng mẹ vất vả cả cuộc đời…

Xem thêm:  Tả anh bộ đội

Bà cụ là một người hiền từ, nhân hậu. Ai là khách đã từng ngồi quán cũng phải cảm động vì sự tốt bụng của bà. Mỗi khi khách đến bà đon đả rót nước. Nước uống của bà mát và thơm lắm. Những cốc nước chè tươi hay nước vối dường như dưới bàn tay bà cụ thì trở nên ngon lạ lùng, ai cũng tấm tắc khen. Có lẽ nó ngon còn bởi vì sự ân cần của bà cụ. Khách ngồi uống nước, bà còn dùng quạt nan quạt cho mát, rồi hỏi thăm thân mật như đang trò chuyện với con cháu trong nhà lâu ngày không gặp. Những người qua đường ở đây cũng gọi bà bằng cái tên rất gần gũi, bà; mẹ, dì hay u… bà cụ vui lắm. Những lúc như thế bà cụ cười xúc động, nhưng nụ cười ấy thấy sao mà thương quá. Bà cụ bán hàng nước không có người thân thích. Người trong làng bảo bà từ nơi khác đến đây chứ không phải người của làng. Vì thế tôi càng thương bà cụ hơn. Chiều chiều đi học về, tôi lại rẽ vào hàng bà ngồi chơi, có khi khách đông tôi phụ bà rót nước nữa. Càng ở gần tôi càng hiểu bà hơn, cảm giác thân thương như bà tôi vậy.

Bao nhiêu năm đã trôi qua, hình ảnh bà cụ đã gắn liền với gốc đã, với mùa hè. Hàng năm, mỗi khi thấy bà cụ dọn hàng quán là tôi biết, mùa hạ đến rồi. Bà lại mang đến cho mọi người sự dịu mát và cả những tình cảm ấm nồng.

Xem thêm:  Nét đặc sắc nghệ thuật trong Chiếc thuyền ngoài xa

Nguồn Vietvanhoctro.com

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status