Tả bác lao công trường em

Tả bác lao công trường em

Hướng dẫn

Khi những tia nắng cuối ngày sắp tắt, bác lao công trường em mới xong công việc của mình. Mặc dù làm việc trong tiết trời oi bức nhưng vẫn thấy trên khuôn mặt bác lao công niềm vui của người lao động chân chính. Niềm vui ấy được xuất phát từ chính tấm lòng và sự chăm chỉ của bác. Nhưng tấm lòng của bác lao công không phải ai cũng thấu hiểu. Bác lúc nào cũng âm thầm làm công việc của mình, những việc vì học trò chúng em. Lúc này đây em mới thấy được sự vất vả của bác. Thế mà học trò chúng em cứ vô tâm không để ý khiến cho công việc của bác nặng nề hơn.

Trường em có khuân viên rộng lớn với ba dãy nhà hai tầng và 26 phòng học. Khuôn viên trường còn có nhiều cây xanh, bồn hoa, chậu cảnh luôn cần bàn tay vun trồng chăm sóc của bác. Vào mùa thu, mỗi sáng, mỗi chiều sân trường lại ngập tràn lá rụng. Nhưng những bồn hoa cây cảnh đó vẫn luôn bốn mùa xanh tốt, đơm hoa kết trái, sân trường mùa thu luôn sạch sẽ, gọn gàng. Tất cả là nhờ bàn tay cần mẫn chăm chỉ của bác lao công.

Nếu không đến trường sớm hơn thường lệ, sẽ không biết được bác đã vất vả như thế nào. Bây giờ đang cuối thu, lá xanh chuyển vàng, những chiếc lá vàng như những đứa trẻ vô tư nô đùa, rong chơi dồn đuổi nhau khắp sân trường, len lỏi vào những gốc cây, khe cửa, có lúc vừa quét xong lại có thêm những chiếc lá vàng khác đáp xuống. Nhưng bác coi sự nghịch ngợm của những chiếc lá như bản giao hưởng của mùa thu, bác nhẹ nhàng gom chúng lại, nhẹ nhàng đưa chúng vào chiếc xe thùng và đẩy ra cổng trường, không trách phạt, không cáu gắt. Cuối ngày, khi chiều muộn hay vừa sớm tinh mơ, mỗi thời khắc ấy là một lượt bác đi gom lá rụng… Sân trường đã vậy, từng lớp học với lũ học trò nhất quỷ nhì ma chúng em bày ra không biết bao thứ rác, nào giấy, bút hết mực, túi nilon và nhiều hơn thế nữa, bác lao công vẫn ngày ngày cần mẫn thu gom từng mảnh rác nhỏ, lau từng cánh cửa sổ, chỉnh lại từng góc khăn trải bàn với đôi bàn tay gầy guộc, chai sạn nhưng bác luôn nâng niu từng đồ vật. Nhiều bạn trai tinh nghịch đuổi nhau chạy xô cả vào người bác nhưng bác chưa cáu gắt hay bực mình với học sinh bao giờ. Những lúc đó, bác dừng tay làm việc, trán lấm tấm mồ hôi, lưng cũng lấm tấm mồ hôi nở nụ cười hiền hậu và cam chịu. Em nhói lòng nghĩ đến mẹ, đến bà của mình.

Xem thêm:  Tả dòng sông quê hương em – Sông Trà Khúc Quãng Ngãi

… Không có công việc nào là thấp kém, không có địa vị nào là nhỏ bé; mỗi việc dù nhỏ đến đâu nhưng nó đóng góp và mang lại lợi ích cho con người, cho xã hội thì đều đáng được tất cả chúng ta trân trọng. Như bác lao công trường em, chăm chỉ cần mẫn với công việc của mình dù không ai biết đến nhưng công việc ấy đã mang đến cho học trò chúng em cả một không gian thoáng mát. Cảm ơn bác, cảm ơn bác rất nhiều, bác lao công của trường em!

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status