Tả em bé đang ở độ tuổi tập đi, tập nói – bài văn mẫu lớp 5

Tả em bé đang ở độ tuổi tập đi, tập nói – bài văn mẫu lớp 5

Hướng dẫn

Tả em bé đang ở độ tuổi tập đi, tập nói – bài văn mẫu lớp 5

Tả một em bé đang độ tuổi tập đi tập nói – bài mẫu 1

Thời gian trôi đi, bé đã bước đi được dài hơn, vững vàng hơn. Vừa đi miệng vừa cười toe toét, có vẻ thích thú lắm.

Bài văn tham khảo:

Có bao giờ chúng ta tò mò và thử tưởng tượng về những bước đi đầu tiên, tiếng nói đầu tiên trong cuộc đời mình hay chưa? Em cùng từng rất tò mò về điều đó cho tới khi em trai của em ra đời. Bé đang tuổi tập nói tập đi, khoảnh khắc nhìn thấy bé bước đi, bé tập nói, em dường như đã nhìn thấy chính mình ngày trước. Khoảnh khắc ấy thật tuyệt vời biết bao.

Em trai em tên Gia Bảo. Bé đến với cuộc sống xinh đẹp này từ hơn chín tháng trước, năm nay bé bước vào độ tuổi đáng yêu nhất của một đứa trẻ – tuổi tập đi tập nói. Bé có làn da trắng mịn, mềm mại rất đẹp. Khuôn mặt tròn tròn với hai má phúng phính, hồng hào như chiếc bánh bao, chọc mọi người nhìn thấy chỉ muốn cắn yêu một xái.  Gia Bảo khi sinh ra thì nhỏ xíu, vậy mà chẳng mấy chốc liền trở nên bụ bẫm, mập mạp. Thân hình bé mũm mĩm, tròn tròn như cục bông nhỏ, hết sức đáng yêu. Hai mắt bé to tròn, đen láy, miệng lúc nào cũng chúm chím như bông hoa nhỏ. Mỗi khi cười lên là lại khoe ra cả lợi hồng hào, hai mắt híp lại khiến cả nhà bật cười vui vẻ. Khoảng thời gian này, Gia Bảo bắt đầu tập nói, tập đi nên lúc nào rảnh rỗi là em lại có mặt bên bé. Cùng bố mẹ em dạy bé những bước đi đầu tiên.

Mỗi lần bé tập đi, cả nhà em đều dõi theo từng bước chân của bé. Bé bước đi những bước đầu tiên trong sự dìu dắt ân cần của mẹ. Hai bàn tay nhỏ mập mập bấu chặt lấy hai tay mẹ, tập tễnh bước những bước nhỏ xíu theo sự hướng dẫn của mẹ. Mỗi lần bé bước đi thân hình mũm mĩm của bé lại xiêu vẹo theo sau, trông đáng yêu như một chú lật đật tí hon.

Khi những bước chân dần vững vàng hơn, mẹ thử buông tay bé ra. Gia Bảo loạng choạng ngả nghiêng giống như người say rươu, rồi cũng có lúc bước không vững, ngã phịch xuống sàn. Đôi mắt đen láy ngay của bé lập tức long lanh ngấn nước rồi bé khóc òa lên vì đau rất đang thương, em chỉ muốn chạy ngay đến ôm lấy bé. Nhưng bố bảo phải để bé tự đứng lên, Gia Bảo khóc một lát rồi nín, giương đôi mắt còn vương nước nhìn mọi người cổ vũ, dang hai tay, vụng về đứng dậy bước tiếp. Bé thật kiên cường biết bao!

Thời gian trôi đi, bé đã bước đi được dài hơn, vững vàng hơn. Vừa đi miệng vừa cười toe toét, có vẻ thích thú lắm.

Tập đi, Gia Bảo còn tập cả nói. Từ đầu tiên bé nói là mẹ, giọng nói ngọng nghịu dài ra khiến cả nhà giật mình, mừng rỡ. Bé bắt đầu tập nói những từ đơn giản nhất, gọi ông gọi bà, gọi bố, mẹ và cả chị là em. Bé nói không được rõ ràng, nhưng cứ bi ba bi bô suốt ngày. Nghe được một từ mới lạ là ngay lập tức bắt chước nói theo, có khi ê ê a a làm cả nhà chẳng hiểu gì. Mỗi khi bé gọi đúng, cả nhà đều mừng rỡ vỗ tay cổ vũ, dường như cu cậu biết mình được khen, cười đầy tự hào, dụi dụi vào người mẹ làm nũng, tỏ vẻ xấu hổ rất dễ thương. Nhìn những bước đi chập chững và nghe những tiếng nói non nớt thơ ngây đầu tiên của Gia Bảo, em cảm thấy thật hạnh phúc.

Xem thêm:  Tinh thần phục hưng trong thơ Hồ Xuân Hương

Gia Bảo tập đi tập nói thật sự dễ thương cà tinh nghịch. Bé chính là thiên thần, là niềm hạnh phúc nhỏ bé của gia đình em. Những bước đi đầu tiên, những câu nói đầu tiên ngây ngô và chập chững chính là hàng trang đầu tiên theo bé bước vào đời, mở ra cả chặng đường dài của tương lai sau này trong cuộc đời bé.

Tả một em bé đang độ tuổi tập đi tập nói – bài mẫu 2

Những ngày gần đây, em Mít đã bắt đầu tập nói. Bé đã biết nói từng tiếng một: Ba, bà, mẹ, cây, hoa, măm… Nghe mọi người nói gì là Mít lại cố gắng nói theo. Cái giọng ngọng nghịu, non nớt của bé mới dễ thương làm sao! Em bé còn rất thích những bài hát dành cho trẻ thơ, mỗi khi nghe tiếng nhạc em đều thích thú reo lên, tay chân em cũng múa theo và miệng ê a hát theo.

Bài văn tham khảo:

Mới ngày nào mẹ em mang bầu, cả nhà đều háo hức mong chờ em bé ra đời. Giờ đây bé Ngọc đã sắp tròn một tuổi, em rất thông minh và đáng yêu. Cả nhà luôn yêu thương và theo dõi sự lớn lên của em mỗi ngày.

Em gái của em tên là Nguyễn Minh Ngọc, ở nhà mọi người thường gọi em là bé Mít. Làn da em trắng hồng, mịn màng. Mái tóc của em mỏng, có những sợi tóc mềm mại màu nâu nhạt, được mẹ em cắt tỉa gọn gàng, thi thoảng em cài chiếc nơ hồng thật xinh. Khuôn mặt em bầu bĩnh, tròn trịa với đôi má phúng phính ửng hồng. Em thích nhất là đôi mắt của em Mít, to tròn và đen láy, trong veo như giọt sương sớm ban mai. Mỗi khi em cười, đôi môi đỏ của em chúm chím để lộ những chiếc răng sữa đầu tiên đang nhú lên từng ngày. Em bé cao khoảng 80 cm, trông rất bụ bẫm và đáng yêu.

Em Mít tuy mới một tuổi nhưng em khá hiếu động. Em đã biết bò vững và khá nhanh, em thường bò khắp nhà để khám phá mọi vật xung quanh. Em bé rất thích những đồ chơi nhiều màu sắc, nhất là những chú gấu bống nhỏ xinh. Những khi muốn lấy một đồ vật ở xa, em chập chứng đứng bám vào tường hay cạnh bàn để men theo. Bố mẹ muốn em tập đi nên mỗi ngày đều dắt em tập bước. Bàn chân nhỏ của em bé còn chưa đứng vững trên mặt đất nên bước đi còn chập choảng, trực ngã. Mẹ khẽ bỏ bàn tay bé xíu của em ra để em dần dần quen nhưng em ngã phịch xuống đất. Thấy mọi người cười, bé sẽ khóc ré lên. Khi mọi người cổ vũ vỗ tay, em lại cười hồn nhiên thích thú và tự mình tập đứng lên.

Xem thêm:  Tả cái bàn học ở lớp của em

Những ngày gần đây, em Mít đã bắt đầu tập nói. Bé đã biết nói từng tiếng một: Ba, bà, mẹ, cây, hoa, măm… Nghe mọi người nói gì là Mít lại cố gắng nói theo. Cái giọng ngọng nghịu, non nớt của bé mới dễ thương làm sao! Em bé còn rất thích những bài hát dành cho trẻ thơ, mỗi khi nghe tiếng nhạc em đều thích thú reo lên, tay chân em cũng múa theo và miệng ê a hát theo.

Chỉ còn vài ngày nữa là em Mít tròn một tuổi. Cả nhà em đều rất háo hức chuẩn bị cho bé những món quà ý nghĩa, mẹ e đã mua cho bé chiếc váy màu trắng lộng lẫy như cô công chúa để chụp ảnh nhân kỉ niệm ngày sinh nhật đầu đời của em. Riêng em tự hứa với lòng mình sẽ luôn yêu thương và chăm em bé giúp bố mẹ. Mong bé sẽ ăn ngoan chóng lớn, sớm trở thành em bé ngoan của cả gia đình.

Tả một em bé đang độ tuổi tập đi tập nói – bài mẫu 3

Đối với em, được chứng kiến từng khoảnh khắc em gái em tập đi, tập nói là điều hạnh phúc biết nhường nào. Qua hình ảnh chập chững bước đi, bi bô tập nói của bé, em dường như thấy được bản thân mình ngày trước cũng từng ngây ngô và đáng yêu như thế.

Bài văn tham khảo:

Cuộc sống thường mang đến cho chúng ta những món quà bất ngờ nhưng vô cùng quý giá. Đó là điều mà mẹ thường nói với em về em gái Hà My đang tuổi tập đi tập nói của em. Hà My chính là món quà bất ngờ đáng quý của gia đình em.

Hà My là con út trong gia đình em, năm nay vừa tròn một tuổi. Hà My là một bé gái đáng yêu và tinh nghịch. Bé có mái tóc mềm mại như tơ, màu nâu nhạt tựa như những con búp bê xinh đẹp. Hà My mũm mĩm, khuôn mặt tròn và hai má phúng phính hồng hồng như bánh bao nhỏ, da mịn màng khiến người ta nhìn thấy là muốn nhéo yêu một cái ngay lập tức. Đôi mắt bé to tròn, đen lay láy, lúc nào cũng long lanh lấp lánh như viên ngọc quý. Chiếc mũi bé nhỏ nhỏ xinh xinh, cái miệng hồng hồng cằn mọng. Mỗi khi cười lại để lộ ra hai chiếc răng thỏ cùng hàng răng thưa chưa mọc hết, trông vừa buồn cười vừa dễ thương vô cùng.

Đang tuổi tập đi tập nói nên hàng ngày, gia đình em thường cùng nhau hướng dẫm bé bước đi, nói những từ ngữ đơn giản. Khoảnh khắc đó đáng yêu và rất vui vẻ.

Đôi chân bé ngắn ngắn, mập mạp nhưng vì còn nhỏ nên đứng chưa vững. Khi tập đi, bố mẹ phải ở bên đỡ và dắt hai tay nhỏ xíu của bé. Lúc đầu Hà My bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo làm cả nhà được trận cười nắc nẻ, dần dần bé đã có thể loạng choạng bước theo những bước ngắn. Đôi khi bé sẽ ngã, đặt cái mông nhỏ phịch xuống đất nhưng không khóc, mọi người vừa vỗ tay cổ vũ vừa dang hai tay ra đón bé, bé liền cố gắng đứng lên.

Xem thêm:  Tả cây xương rồng mà em nhìn thấy.

Theo từng bước chân châp chững đầu tiên, thân hình mập mạp cùng hai chân ngắn của bé lắc lư, nhìn giống như con lật đật nhỏ bé, đáng yêu vô cùng. Vừa bước đi, miệng bé vừa cười toe toét ra vẻ tự hào lắm. Hà My ngày nào cũng chăm chỉ tập đi, đi hết mọi ngóc ngách trong nhà. Đến bây giờ, bé đã có thể đi được một đoạn dài mà không cần ai đơ, vừa đi vừa cười, hai tay nhỏ quơ quơ thích thú.

Vừa tập đi, Hà My còn tập nói nữa. Lúc đầu, bé chỉ ê ê a a, nói chuyện mà cả nhà chẳng ai hiểu gì cả. Mẹ dạy bé nói những từ đơn giản như “mẹ” “bố” “bà” “chị”. Ôi chao, Hà My bập bẹ nói theo từng từ một, có từ phát âm được có từ mãi không nói được. Cái giọng non nớt ngọng líu lô của bé vang lên khiến nhà em lại cười vui vẻ. Bé không để ý đến điều đó, ngày ngày cứ bi bô nói đi nói lại những từ mình được học. Dần dần bé nói được rõ hơn, gọi mẹ gọi bà rõ ràng, những lần như vậy mẹ em lại mỉm cười đầy hạnh phúc.

Bé bắt đầu tập nói những câu dài hơn. Mỗi lần người khác nói từ mới, bé sẽ nghiêng đầu, ngây ngô lặp lại từ đó, còn bé xíu mà đã ham học hỏi rồi. Gia đình em rất vui mừng vì Hà My ngày càng nói sõi hơn, biết chào hỏi mọi người, rất ngoan ngoãn.

Đối với em, được chứng kiến từng khoảnh khắc em gái em tập đi, tập nói là điều hạnh phúc biết nhường nào. Qua hình ảnh chập chững bước đi, bi bô tập nói của bé, em dường như thấy được bản thân mình ngày trước cũng từng ngây ngô và đáng yêu như thế.

Hà My hoạt bát và dễ thương, bé là thiên thần nhỏ quý giá của gia đình em. Cảm giác hạnh phúc khi bé gọi “chị” đầy ngây ngô dường như vẫn còn vương vấn đâu đây. Em luôn hi vọng Hà My sẽ nhanh chóng bước đi vững vàng và nói được nhiều hơn để em được đưa bé đi chơi và trò chuyện với bé nhiều hơn.

Nguồn Vietvanhoctro.com

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status