Tả một đồ vật hoặc một món quà có ý nghĩa lớp 5 – Bài văn tả con lật đật, con búp bê

Tả một đồ vật hoặc một món quà có ý nghĩa lớp 5 – Bài văn tả con lật đật, con búp bê

Hướng dẫn

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 MIÊU TẢ MỘT ĐỒ VẬT HOẶC MỘT MÓN QUÀ CÓ Ý NGHĨA

Một buổi sáng tôi đem đồ không dùng vào nhà kho. Đồ đạc ở đây đã bụi bặm và chất đống rồi. Bỗng tôi va chân vào một đồ gì đó, Cúi xuống, đó chính là một con lật đật. Món quà vô giá của tuổi thơ tôi.

Đó là vào năm tôi ba tuổi, bà đã tặng tôi một con lật đật bằng nhựa. Nhà tôi khi ấy không phải khá giả gì, nên con lật đật cũng rất bình thường và đơn giản thôi. Con lật đật không to lắm, nó có hai phần. Lật đật là hai hình tròn ghép với nhau. Phần thân chỉ như một quả bưởi nhỏ ráp với phần đầu như một quả cam. Con lật đật mặc chiếc áo màu đỏ chót. Trên đầu có một nhúm tóc mái, đôi mắt nó đen nháy và chứ chớp chớp mỗi khi đung đưa cả người. Đôi mà của lật đật được tô hồng, đôi môi thì màu đỏ xinh. Khuôn mặt lật đật lúc nào cũng tươi cười, vui vẻ.

Con lật đật có một điều rất thú vị: dù tôi có đẩy nó như thế nào đi chăng nửa: đẩy trước, về sau, bên này, bên kia, … Nó ngả nghiêng rồi lại đứng thẳng lại như ban đầu. Ban đầu tôi vẫn cố làm ngã nó, nhưng rồi lại bỏ cuộc. Và nó đứng lên với một nụ cười rất tươi, khuôn mặt đầy tự tin.

Xem thêm:  Hãy tả lại một em bé tật nguyền

Ngày tôi còn nhỏ, tôi rất hay khóc nhè: bị ngã một chút cũng khóc, bị trêu cũng khóc, vì thấy con gì sợ cũng òa lên khóc, … Hôm ấy, tôi lại khóc chỉ vì tự tôi làm tôi ngã trên sàn. Bà đã mang con lật đật ra trước mặt tôi. Sự tò mò về món đồ chơi lạ và xinh xắn thu hút tôi. Bà đẩy con lật đật tứ phía, nhưng nó lại đứng lên. Bà bảo, tôi cũng phải như thế. “Không ai là không bao giờ ngã cả. Nhưng ngã thì vẫn có thể mỉm cười và đứng lên, như con lật đật vật. Cháu bà sau này, cất nước mắt đi, phải sống như lật đật nhé”. Lúc ấy, tôi không hiểu chuyện, chỉ biết lật đật làm được thì tôi cũng phải làm được. Vì quyết không để thua lật đật mà tôi đã cố gắng mạnh mẽ, không khóc nữa. Tôi cũng thường xuyên cầm lật đật đi chơi, đến ngủ tôi cũng ôm lật đật cùng ngủ. Một thời tôi đã găn bó tha thiết như thế.

Con lật đật bây giờ người bám đầy bụi. Chiếc áo đỏ tươi đã bị phai mờ, một chiếc mắt của lật đật cũng bị hỏng. Những món đồ chơi khác dần thay thế cho lật đật, và tôi cũng dần quên đi hình ảnh bà. Người bà đã gắn bó với tuổi thơ, với những bài học quý giá của tôi, đã dạy tôi sống đẹp, sống tốt như ngày hôm nay. Nhìn con lật đật, tôi lại nhớ những ngày bé, nhớ bà tôi hơn.

Xem thêm:  Tập đọc: Điều ước của vua Mi-Đát

Con lật đật đã được đặt ở bàn học trong phòng tôi. Dù nó chẳng đẹp, chẳng mới nhưng nó sẽ là động lực để tôi luôn phấn đấu, không bỏ cuộc.

BÀI LÀM VĂN SỐ 2 TẢ MỘT ĐỒ VẬT HOẶC MÓN QUÀ CÓ Ý NGHĨA 

Tuổi ấu thơ đối với mỗi người chắc chắn sẽ rất hạnh phúc và đẹp đẽ. Đó là những kỉ niệm vui buồn có nhau của tuổi học trò  là đêm trung thu, là cánh diều no gió,… Còn đối với em, tuổi thơ như một món quà tạo hóa ban tặng. Năm chia tay với Vi – bạn thân của em, Vi đã tặng em một con búp bê bạn tự làm khiến em nhớ mãi. 

Búp bê được làm chủ yếu từ bông, len và vải. Em đặt tên cho nó là Bông. Bông có khuôn mặt to, tròn trĩnh màu trắng với đôi má hồng. Đôi mắt tròn xoe, màu đen nhánh rủ dưới hàng lông mi cong. Đôi môi được Vi thêu màu đỏ tươi, lúc nào cũng cười tươi như đang động viên, sẻ chia cùng em. Mái tóc của Bông thẳng, mượt, bằng len vàng óng. Vi cũng cẩn thận làm cho Bông một chiếc bờm đỏ trông đáng yêu như một cô gái mới về nước. 

Em coi Bông như một người bạn thân thiết của mình. Tay chân Bông mũm mĩm. Trên tay còn cầm một bông hoa được uốn bằng vải nhung rất đẹp. Bông được khoác lên mình một chiếc áo ngắn tay có nơ nhỏ ở giữa. Nhìn Bông, bao kí ức về Vi lại hiện về trong em. Bông chính là sợi dây vô hình có sức mạnh gắn kết tình bạn của em và Vi. 

Xem thêm:  Phân tích phần tuyên ngôn trong Tuyên ngôn Độc lập của Chủ tịch Hồ Chí Minh

Em nâng niu và trân trọng Bông lắm. Mỗi tối, em ôm Bông vào lòng, cho Bông ngủ cùng em. Có điều gì buồn vui em đều chia sẻ với Bông. Đằng sau lớp áo mỏng của Bông là một chiếc máy thu âm nhỏ có hai nút xanh và đỏ. Vi dặn em, nếu buồn thì ấn nút xanh, vui thì ấn nút đỏ. Đó là những lời động viên, an ủi, chúc mừng mà Vi đã ghi âm cho em. 

Em thấy rất hạnh phúc khi nhận được món quà ý nghĩa này. Em sẽ giữ món quà này như giữ một lời hứa với Vi lúc chia tay. Em sẽ không bao giờ bỏ rơi Bông, luôn giữ Bông bên mình để tình bạn chúng em thêm đẹp và gắn bó. 

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status