Tập làm văn 6 đề 10: Kể về một người thâncủa em

Tập làm văn 6 đề 10: Kể về một người thâncủa em

Hướng dẫn

Kể về một người thân của em

YÊU CẨU

  • Đây là một đề thuộc dạng mở, đề chỉ nêu lên đề tài là kể chuyện về một người thân. Mỗi em có thể tuỳ theo tình cảm, vốn sống cá nhân mà lựa chọn nhân vật – ngưòi thân, để kể lại. Tất nhiên đây phải là “nhân vật” với những sự việc, hành động đáng nhớ, gây ấn tượng sâu sắc.
  • Người thân của mỗi em chắc không ít, mỗi ngưòi lại mỗi vẻ, điều quan trọng là các em biết lựa chọn được các sự việc, nhân vật tiêu biểu có ý nghĩa, có sức lôi cuốn người đọc để kể lại.
  • Sự việc, hành động trong lời kể phải được sắp xếp theo một trình tự hợp lí, theo ý đồ mà người viết lựa chọn.
  • Biết vận dụng sáng tạo những kiến thức đã học về ngôi kể, thứ tự kể, lòi kể. Lựa chọn ngôi kể, giọng điệu kể cho thích hợp. Biết kết hợp giữa kể với các yếu tố miêu tả, biểu cảm và nghị luận. Lời kể tự nhiên, chân thành thì văn bản kể dễ có sức truyền cảm.

DÀN BÀI

MỞ BÀI

  • Giới thiệu về người thân.
  • Điều ấn tượng nhất của em về người thân đó.

THÂN BÀI

  • Cách kể theo chuỗi các sự việc liên quan đến nhân vật:

+ Kể về diện mạo, lai lịch của nhân vật.

+ Kể về những sự việc, hành động của nhân vật.

  • Cách kể một câu chuyện đặc biệt về nhân vật:
Xem thêm:  Bố của Xi-mông (Trích)

+ Mở đầu câu chuyện.

+ Diễn biến của câu chuyện.

+ Kết thúc câu chuyện.

KẾT BÀI

Nêu cảm nghĩ về nhân vật đã chọn kể.

Xem thêm Tập làm văn 6 đề 11: kể về một thầy giáo hoặc cô giáo mà em quý mến tại đây.

BÀI VĂN THAM KHẢO

CHIẾC ÁO CỦA MẸ TÔI

Người mang nặng đẻ đau sinh ra tôi là mẹ. Tiếng đầu tiên tôi tập nói cũng là “mẹ”. Cùng với dòng sữa ngọt ngào, một thế giới cổ tích đầy màu sắc và lòng thương con vô hạn, mẹ đã nuôi nấng tôi trưởng thành.

Trong tâm trí tôi, mẹ hiện lên với một hình ảnh đầy trìu mến: một đôi vai gầy gầy, một đôi bàn tay ráp ráp, chai chai. Bố đi làm xa nên mẹ phải một mình nuôi tôi từ nhỏ. Biết bao vất vả, lo lắng, vậy mà mẹ chẳng bao giò than phiền. Mẹ vất vả như vậy cũng vì gửi gắm vào tôi một niềm tin: mong cho tôi trưởng thành. Trên chặng đưòng đời còn dài phía trước, mẹ luôn ở bên tôi, khuyên nhủ, động viên, lặng lẽ theo dõi tôi.

Tôi khóc, khóc vì quá thương mẹ. Và rồi, một kỉ niệm hai năm về trước lại hiện lên trong tôi, day dứt lòng tôi…

Đó là hồi tôi học lớp bốn, khi đó nhà tôi còn nghèo lắm. Năm học mới sắp bắt đầu, bạn bè đều có áo trắng mới tinh, còn tôi vẫn chỉ mỗi chiếc áo trắng mặc từ lâu, quá cũ và bạc màu. Thấy vậy, lòng tự ái của tôi chợt dâng lên. Tôi giận mẹ, trách mẹ: “Vì sao mà nhà ta nghèo thế? Mẹ đã hứa sẽ mua cho con áo mới cơ mà?”. Mẹ tôi im lặng, không nói gì. Đêm đó mẹ thức rất khuya, còn tôi vẫn giận mẹ…

Xem thêm:  Kể chuyện tưởng tượng biến thành con vật, bài văn mẫu biến thành con chó, con mèo

Ngày khai giảng, mẹ đưa cho tôi một chiếc áo trắng. Thấy tôi vẫn ngạc nhiên, mẹ bảo:

  • Mẹ đã giữ lòi hứa với con… Con mặc thử xem có vừa không?

Tôi mặc chiếc áo mới. Áo thật vừa vặn. Rồi mẹ mở tủ ra, lấy chiếc áo khoác để đưa tôi đi học. Tôi bỗng nhớ ra: Mảnh vải trắng của mẹ ở trong tủ đâu rồi? Tôi bàng hoàng nhìn lại chiếc áo trắng đang mặc, rồi nhận ra ngay. Mẹ đã thức cả đêm hôm qua để may áo cho tôi bằng chính mảnh vải ấy… Tôi lặng cả ngưòi, nước mắt ứa ra. Tôi ôm chầm lấy mẹ khóc nức nỏ. Lúc ấy tôi chỉ muốn nói vói mẹ ba tiếng: “Con xin lỗi!”. Vậy mà, sao tôi không thể nào nói lên lòi.

Bấy giờ, tôi mới biết mẹ thương tôi đến mức nào. Tôi trách mình sao không nhận ra điều ấy sớm hơn…

Và rồi, tôi đến trường với chiếc áó trắng — với tình thương yêu vô hạn mà mẹ đã dành cho tôi. Tôi tự nhủ, mình phải học tập thật tốt để không phụ công nuôi dưỡng của mẹ.

Mẹ ơi! Con đã hiểu những sự chịu đựng của mẹ! Những hi sinh cao cả mẹ giành cho con. Biển rộng, sông dài biết bao, nhưng chưa bằng lòng yêu con vô bò của mẹ. Tôi chợt nhớ đến câu hát:

Con dù lớn, vẫn là con của mẹ Đi hết đời lòng mẹ vẫn thương con!

Xem thêm:  Hãy miêu tả con đường em yêu thích

(Ngô Hương Giang, Trường THCS Chu Văn An, TP. Thái Nguyên)

NHẬN XÉT

  • Bài văn kể thành một câu chuyện. Các sự việc, hành động được lựa chọn, có mở đầu, diễn biến, kết thúc.
  • Bài văn có bố cục mạch lạc, chặt chẽ ; mở bài và kết bài đều rất tự nhiên.
  • Văn bản được thuật kể theo ngôi thứ nhất – nhân vật xưng “tôi”. Người kể vừa kể vừa kêt hợp bày tỏ tình cảm, cảm xúc nên đã làm cho văn bản kể hấp dẫn, cảm động.

Nguồn Vietvanhoctro.com

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
DMCA.com Protection Status