[Văn mẫu học sinh giỏi] Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm hiện nay

[Văn mẫu học sinh giỏi] Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm hiện nay

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Dẫn dắt vấn đề nghị luận xã hội: “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực, mà là nơi không có tình thương”(Macxim Gorky)

Nêu vấn đề NLXH: xã hội ngày càng phát triển thì vô tình đã hình thành nên một bức tường chắn với lòng ích kỉ, chỉ nghĩ cho bản thân mình. Đó chính là thái độ sống tiêu cực mà ngày nay chúng ta gọi là “căn bệnh vô cảm”.

2. Thân bài

LĐ1: Giải thích

“Vô cảm” là gì?

=> “Vô cảm” là một trạng thái không cảm xúc, tức người “mắc chứng vô cảm” sẽ không rung động trước bất cứ sự vật, sự việc, hiện tượng gì khác. Đây là một trạng thái tinh thần, mà khi đó, con người không có một tình cảm mang tính “nhân văn”.

LĐ2: Nêu hiện trạng vấn đề

Bệnh vô cảmthường bộc lộ là những con người sống ích kỷ, hẹp hòi, dửng dưng trước những số phận, những sự việc xảy ra ngay trước mắt họ.

Họ chỉ quan tâm tới lợi ích cá nhân mình mà bỏ ngoài mọi mối quan hệ khác.

Con người ngày nay đang sống theo quan niệm: “Đèn nhà ai, nhà nấy rạng”. Họ chỉ biết những lợi ích cho cuộc sống của riêng mình mà mặc kệ cảm xúc của người khác.

(Nêu dẫn chứng)

LĐ3: Nguyên nhân của vấn đề

Về phía gia đình

Về phía nhà trường

Về phía cá nhân

LĐ4: Hậu quả của vấn đề

Vì vô cảm, mà con người đánh mất đi cái lương tâm, cái phẩm chất đạo đức vốn có “nhân chi sơ, tính bản thiện”.

Vì vô cảm, các quan chức nhà nước sẵn sằng giẫm lên vai người khác để thỏa mãn lòng ích kỉ, hình thành nên nạn tham nhũng đang.

Vì vô cảm mà con người ngày càng xa cách nhau.

LĐ5: Đề xuất giải pháp

Về phía cá nhân

Về phía gia đình

Về phía nhà trường

3. Kết bài:

Nêu cảm nhận và bài học rút ra từ vấn đề nghị luận trên.

=> Chúng ta hãy nhớ rằng phải ngăn chặn căn bệnh vô cảm một cách triệt để bằng cách trao đi thật nhiều yêu thương!

Nghị luận xã hội về bệnh vô cảm

Bài làm tham khảo

Đại văn hào Nga Mac -xim Gorky đã từng nói rằng: “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực, mà là nơi không có tình thương” . Tình thương giúp cho con người trở nên gần gũi với nhau hơn, cùng nhau xây dựng một xã hội với những mối quan hệ tốt đẹp. Tình thương là cơ sở để phân biệt giữa người và ác thú. Thế nhưng khi xã hội ngày càng phát triển thì vô tình đã hình thành nên một bức tường chắn với lòng ích kỉ, chỉ nghĩ cho bản thân mình. Đó chính là thái độ sống tiêu cực mà ngày nay chúng ta gọi là “căn bệnh vô cảm”.

Xem thêm:  Ý nghĩa tư tưởng của đoạn trích vở kịch Hồn Trương Ba, da hàng thịt của tác giả Lưu Quang Vũ.

Lối sống vô cảm đã và đang trở thành một vấn đề lớn trong xã hội loài người. Nó dường như trở nên phổ biến và không có chiều hướng giảm dần. Vậy, bạn hiểu gì về hai chữ “vô cảm”? Bạn biết không “Vô cảm” là một trạng thái không cảm xúc, tức người “mắc chứng vô cảm” sẽ không rung động trước bất cứ sự vật, sự việc, hiện tượng gì khác. Đây là một trạng thái tinh thần, mà khi đó, con người không có một tình cảm mang tính “nhân văn” nào đối với những sự vật, sự việc hay hiện tượng diễn ra xung quanh cuộc sống của họ.

Loading...

Vậy biểu hiện của bệnh vô cảm là gì? Bệnh vô cảm thường bộc lộ là những con người sống ích kỷ, hẹp hòi, dửng dưng trước những số phận, những sự việc xảy ra ngay trước mắt họ. Họ chỉ quan tâm tới lợi ích cá nhân mình mà bỏ ngoài mọi mối quan hệ khác. Thậm chí có người còn thờ ơ, thản nhiên trước nỗi đau của những mảnh đời bất hạnh. Tôi vẫn còn nhớ câu chuyện xảy ra trên khu phố nhà tôi vào những ngày cận Tết. Trên con phố nhỏ đó có một cụ già ăn xin, đã có lần tôi đã dừng lại và trò chuyện cùng cụ thì biết rằng chồng con cụ đã chết hết trong một vụ hỏa hoạn. Thật đáng thương tâm! Hôm đó cũng như bao ngày thường, cụ vẫn ngồi đó trước những bước chân hối hả của dòng người ngược xuôi chuẩn bị cho đêm giao thừa. Thì bỗng nhiên có một đám thanh niên trẻ cả nam và nữ phóng nhanh và quệt vào cụ, khiến cụ bị ngã ra đường và có nhiều vết xước trên tay vì xương người già rất yếu. Nhưng điều đáng nói là trước những đau đớn về thể xác của cụ thì đám thanh niên đó không hề có hành động xin lỗi cụ mà chúng còn quát mắng cụ và đuổi cụ đi. Sự việc ngày hôm đó đã khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều rằng tại sao con người bây giờ lại như vậy? Phải chăng xã hội ngày càng phát triển, con người ngày càng mất đi những giá trị nhân bản, càng ngày càng sống vô tâm hơn hay sao?

Dường như, con người ngày nay đang sống theo quan niệm: “Đèn nhà ai, nhà nấy rạng”. Họ chỉ biết những lợi ích cho cuộc sống của riêng mình mà mặc kệ cảm xúc của người khác. Họ sống một cuộc sống vụ lợi, chỉ bo bo nghĩ tới bản thân mình, sống xa lánh mọi người.

Nếu như bạn là người yêu thích những tác phẩm của nhà văn Nam Cao thì chắc hẳn rằng bạn đã từng đọc truyện ngắn “Đời thừa” và biết tới nhân vật Hội – nhân vật có lúc nghĩ đến tư tưởng Phát –xít: “Phải biết ác, biết tàn nhẫn để sống mạnh mẽ” nhưng cuối cùng anh chọn tình thương. Chứng tỏ chỉ có tình thương mới chiến thắng được tất thảy mọi thứ mà thôi. Quả thực như vậy! Nếu như không có tình yêu thương đối với đồng bảo cả nước thì có lẽ Bác Hồ đã không ra đi tìm đường cứu nước và lãnh đạo nhân ta ta chiến đấu chống lại kẻ thù xâm lược. Đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ không được sống những năm tháng hòa bình như hiện nay.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ của em về tác phẩm Cô tô của Nguyễn Tuân

Vậy nguyên nhân gây ra căn bệnh vô cảm là do đâu? Trước hết phải kể đến nguyên nhân từ phía gia đình. Ngày nay khi cuộc sống ngày càng nâng cao, con người ngày càng cuốn sâu vào vòng xoáy lao động. Có rất nhiều cha mẹ đi làm cả ngày, không có ai trông con cho họ và họ đã nhốt những đứa trẻ đó trong nhà cùng với những chiếc smartphone, máy tính bảng hay laptop … Họ không thực sự quan tâm đến con cái, không dành thời gian chia sẻ những niềm vui, cuộc sống với chúng. Và cứ thế dần dần hình thành nên thái độ sống vô cảm ở những đứa trẻ ngay từ khi còn nhỏ.

Về phía nhà trường, thì hiện nay có một số trường học chỉ chú tâm đến việc nhồi nhét kiến thức vào đầu học sinh mà bỏ qua những tiết hoạt động ngoài giờ để giáo dục về đạo đức, lẽ sống cho các em.

Vế phía cá nhân – đây mới thực sự là nguyên nhân chính khiến cho căn bệnh vô cảm ngày càng trầm trọng. Càng trưởng thành ta chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân và từ đó thiếu tình yêu thương, thiếu lòng quảng đại. Họ sống một cuộc sống khô cằn của riêng mình mà không suy nghĩ đến cảm xúc của những người xung quanh.

 Như chúng ta đã biết hậu quả của căn bệnh vô cảm gây ra là không hề nhỏ. Vì vô cảm, mà con người đánh mất đi cái lương tâm, cái phẩm chất đạo đức vốn có “nhân chi sơ, tính bản thiện”. Vì vô cảm, các quan chức nhà nước sẵn sằng giẫm lên vai người khác để thỏa mãn lòng ích kỉ, hình thành nên nạn tham nhũng đang – một vấn đề hết sức nhạy cảm trong thời đại ngày nay. Hay vì vô cảm mà con người ngày càng xa cách nhau. Thấy một vụ tai nạn xảy ra, có những người không cứu giúp mà chỉ đứng a dua với hành động quay phim, chụp ảnh up lên facebook nhằm mục đích “câu like”. Chẳng lẽ những nút like ấy lại quan trọng hơn tính mạng của con người hay sao?

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ của em về bài thơ Đêm nay bác không ngủ của Minh Huệ

Trước hiện trạng căn bệnh vô cảm ngày càng trầm trọng thì rõ ràng, thái độ sống đó cần phải bài trừ và loại bỏ sớm khỏi xã hội. Muốn vậy thì ngay từ giây phút này mỗi chúng ta cần phải sống cởi mở hơn, biết yêu thương và giúp đỡ người khác. Không phải giúp đỡ về vật chất mới là tình thương nhân loại mà tình thương đôi khi chỉ ở những hành nhỏ nhất. Ví dụ như ta giúp đỡ một cụ già, một bà bầu qua đường … Hãy biết đồng cảm, chia sẻ với nhưng cuộc đời có số phận bất hạnh hơn ta. Hay cố gắng trau dồi, học hỏi những bài học trong cuộc sống về sự công bằng, bác ái! Bên cạnh đó cần có sự thay đổi từ phía gia đình và nhà trường, xã hội. Hãy quan tâm đến những đứa con của mình hơn. Có như vậy mới có thể đầy lùi và ngăn chặn được căn bệnh vô cảm ngày nay.

 Ông cha ta từ xã xưa đã răn dạy rằng“Lá lành đùm lá rách” hay “Bầu ơi thương lấy bí cùng. Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”. Những lời răn đó vần cần được phát huy trong cuộc sống hôm nay và cả mai sau để nhắc nhở con người sống phải có lòng nhân ái, phải biết yêu thương lẫn nhau. Và chúng ta hãy nhớ rằng phải ngăn chặn căn bệnh vô cảm một cách triệt để bằng cách trao đi thật nhiều yêu thương nhé!

Nguyễn Thị Thu Huyền

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

DMCA.com Protection Status