[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Ÿ Giới thiệu tác giả, tác phẩm:

– Tác giả: Nguyễn Tuân  (1910 – 1987), quê ở Hà Nội. Là nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đời đi tìm cái đẹp và có công đưa thể loại tùy bút, bút ký đạt trình độ cao.

– Tác phẩm: In trong tập Vang bóng một thời  (1940)  lúc đầu có tên Dòng chữ cuối cùng, sau đổi thành Vang bóng một thời.

– Giới thiệu cảnh cho chữ.

2. Thân bài

Tình huống truyện:

Hai nhân vật Huấn Cao và viên quản ngục được đặt trong tình cảnh éo le

+ Trên bình diện xã hội: họ hoàn toàn đối lập nhau.

                        > Huấn Cao: tên tử tù.

                        > Viên quản ngục: quản lí trại giam, đại diện cho bộ máy thống trị của triều đình.

+ Trên trên bình diện nghệ thuật:

                        > Huấn Cao: có tài viết chữ rất đẹp.

                        > Viên quản ngục: biết yêu thương và trân trọng cái đẹp.

=>  Cả hai đều có điểm chung là yêu thích cái đẹp

=>  Tình huống truyện độc đáo, tác giả đặt 2 nhân vật của mình vào chốn ngục tù đen tối tạp nên một cuộc gặp gỡ kì lạ.

Cảnh cho chữ: “Là một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”

– Không gian: “trong một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, trên đất bừa bãi phân chuột, phân gián” của nhà tù

– Người cho chữ: tử tù:

            + Trong tư thế cổ đeo gong chân vướn xiềng

           + Viết chữ trong không khí khói tỏa như cháy nhà =>  nhưng những con chữ vẫn hiện nguyên hình trên vuông lụa trắng tinh.

– Người nhận chữ: viên quản ngục =>  cả 2 đều say mê hào hứng.

=>  Cái đẹp được sản sinh trên mặt đất chết bởi một con người sắp chết nhưng vẫn hiên ngang tỏa sáng giữa ngục tù.

Xem thêm:  Soạn bài: Tổng kết về từ vựng (Tiếp theo)

– Trật tự kỉ cương mọi thứ trong nhà tù bị đảo lộn:

            + Tử tù: sừng sững uy nghi giáo huấn cai ngục.

            + Cai ngục: rụt rè, khép nép, khúm núm, thành kính nhận từng lời giáo huấn.

=>  Cái đẹp đã chiến thắng cái ác và có sức cảm hóa vô biên.

3. Kết bài:

Cảm nhận của bản thân.

phan tich canh cho chu trong chu nguoi tu tu - [Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Phân tích cảnh cho chữ trong tác phẩm Chữ người tử tù

Bài văn tham khảo

Nguyễn Tuân xây dựng cốt truyện chỉ với hai nhân vật là Huấn Cao và viên quản ngục, họ gặp và biết đến nhau trong một tình cảnh đầy éo le. Nếu xét trên bình diện xã hội, họ hoàn toàn đối lập nhau, Huấn Cao – một tên tử tù nổi loạn chống lại triều đình, viên quản ngục – quản lí trại giam đại diện cho bộ máy thống trị của triều đình. Nếu xét trên bình diện nghệ thuật họ lại có những nét chung đáng ngờ, Huấn Cao – ông có tài viết chữ rất đẹp, tạo ra cái đẹp còn viên quản ngục lại biết yêu và trân trọng cái đẹp. Tình huống truyện đầy độc đáo, tác giả đặt hai nhân vật của mình vào chốn ngục tù tăm tối, tạo nên một cuộc gặp gỡ kì lạ. Đó cũng là nguyên nhân tạo ra tâm thế kì lạ của các nhân vật: hoàn thành việc cho chữ và xin chữ mà người cho không sung sướng, người xin không mãn nguyện, cả hai đều ngậm ngùi, buồn bã. Hình ảnh lửa rụng xuống nền đất ẩm phòng giam, tàn lửa tắt nghe xèo xèo sau khi Huấn Cao hoàn thành việc viết chữ gây ấn tượng sâu sắc cho người đọc về sự lụi tắt, không chỉ của lửa đóm mà còn của một sinh mạng vĩ đại.

Bản chất nghệ thuật là sáng tạo tự do, nay người nghệ sĩ tài hoa đang say mê tô từng nét chữ lại là một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng. Nghệ thuật giúp cho cái đẹp bất tử, nhưng người sáng tạo nghệ thuật lại là một tử tù đang ở đêm cuối cùng của cuộc đời, chỉ sớm mai người phải vào kinh lĩnh án tử hình. Nghịch lí xót xa ấy khiến cái đẹp trở nên mong manh, quý giá và giờ khắc tạo ra cái đẹp càng trang trọng, thiêng liêng. Người nghệ sĩ thư pháp thường viết chữ ở những nơi thư phòng thanh sạch, cao khiết, nay Huấn Cao cho chữ viên quản ngục trong buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy màng nhện, đất bừa bãi phân chuột phân gián. Và chính trong sự tương phản này lại hàm chứa những tương phản khác mang ý nghĩa sâu sắc khói tỏa ra như một đám cháy nhà xua đi không khí ẩm thấp của buồng giam, ánh đuốc đỏ rực xua đi tăm tối, sự thanh khiết cao quý tỏa ra từ tấm lụa trắng tinh, từ mùi thơm ở chậu mực xua đi những thứ tầm thường dơ bẩn chốn ngục tù. Trước cái đẹp, cái thiện mọi trật tự thông thường ở nhà tù đã bị đảo lộn; không còn người tù và kẻ coi tù; chỉ có Huấn Cao – người cho chữ, người sáng tạo và ban phát cái đẹp và quản ngục – thiên lương, người xin chữ ngưỡng ngưỡng mộ và tiếp nhận cái đẹp. Trật tự mới giữa họ lúc này được thiết lập theo tiêu chí của cái đẹp, cái thiện.

Xem thêm:  Giải thích ý nghĩa câu tục ngữ Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng - Văn mẫu lớp 7

Sau khi cho chữ xong, Huấn Cao đã khuyên quản ngục từ bỏ chốn ngục tù nhơ bẩn, ông thật lòng chẳng muốn người như viên quản ngục lại phải vùi mình ở nơi tăm tối này nên cũng đành khuyên vài lời  bằng chất giọng đầy chân thành: “Chỗ này không phải là  nơi để treo một bức lụa trắng với những nét chữ vuông tươi tắn nó nói lên những hoài bão, khát vọng của một đời người. ”; “Tôi bảo thực ngài hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây, khó giữ thiên lương cho lành vững và rời cũng đến nhem nhuộc mắt cái đời lường thiệt đi”. Trước lời khuyên của người tử tù, viên quản ngục xúc động vái người tù một vái, chắp tay với dòng nước mắt rỉ vào kẽ miệng.

Muốn chơi chữ phải giữ được thiên lương. Cảnh cho chữ đã minh chứng cho việc cái đẹp có thể nảy sinh từ chốn tối tăm, dơ bẩn, từ môi trường của cái ác nhưng không thể chung sống bên cạnh cái ác. Huấn Cao không chỉ sáng tạo, ban phát cái đẹp mà thông qua sức mạnh kì diệu của cái đẹp, Huấn Cao còn cứu vớt một con người – sự minh chứng sức mạnh cảm hóa cái đẹp.

Thái Lê Vân

Có thể bạn quan tâm

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Bếp lửa của Bằng Việt

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status