[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích đoạn trích Mã Giám Sinh mua Kiều trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du

[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích đoạn trích Mã Giám Sinh mua Kiều trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

– Nguyễn Du (1765 – 1820), là người tài hoa, có tấm lòng nhân đạo sâu sắc. Sự nghiệp văn học rất phong phú và đồ sộ.

– Đoạn trích Mã Giám Sinh mua Kiều trích “Truyện Kiều”: là bức họa chân thực

Tên giám sinh họ Mã và nàng Thúy Kiều.

2. Thân bài

– Nhân vật Mã Giám Sinh

+ lai lịch, ngoại hình:

  • Học ở trường Quốc Tử Giám
  • Người khách ở xa
  • Tên: Mã Giám Sinh
  • Quê: huyện Lâm Thanh
  • Tuổi: ngoại tứ tuần
  • “mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao”

=> Vẻ ngoài trai lơ, không phù hợp với lứa tuổi,

+ hành động, lời nói

  • Nói năng: thô lỗ, vô lễ
  • Hành động: “ghế trên ngồi tót sỗ sàng”
  • Giả dối từ lai lịch đến tướng mạo, tính danh
  • Bản tính con buôn, lưu manh

=> Bút pháp tả thực, cùng các từ tượng hình, tượng thanh làm hiện lên bản chất Mã Giám Sinh là một kẻ giả dối, vô học, con buôn.

– Hình ảnh tội nghiệp của Thúy Kiều

  • Nàng là một món hàng để người ta trao đổi, mua bán.
  • Buồn rầu, tủi hổ, ngại ngùng
  • Đau đớn khi tình duyên tan vỡ.
  • Uất hận khi gia đình bị vu oan.

=> Tâm trạng xấu hổ, đau đớn.

– Tấm lòng của tác giả

  • căm phẫn tố cáo thế lực vì đồng tiền mà chà đạp lên nhân phẩm của con người.
  • thể hiện niềm cảm thương sâu sắc trước thực trạng con người bị hành hạ, bị chà đạp.

3. Kết bài

– Sử dụng hình ảnh tượng trưng, ước lệ. Dùng bút pháp tả thực để khắc họa, miêu tả và xây dựng nhân vật.

– bóc trần bản chất xấu xa, đê tiện của Mã Giám Sinh. Qua đó, tác giả lên án những thế lực tàn bạo đã chà đạp lên tài sắc và nhân phẩm của người phụ nữ.

Phân tích đoạn trích Mã Giám Sinh mua Kiều

Bài văn tham khảo

“Truyện Kiều” là đỉnh cao của nghệ thuật ngôn ngữ dân tộc. Làm nên thành công của kiệt tác bất hủ này, ta không thể không nhắc tới nghệ thuật miêu tả chân dung nhân vật. Một trong những bức họa tài hoa đó là trích đoạn “Mã Giám Sinh mua Kiều”.

Đoạn thơ thuộc phần Gia biến và lưu lạc, mở đầu cho kiếp đoạn trường lưu lạc của người con gái họ Vương tài hoa, bạc mệnh. Gia đình vô cớ bị vu oan, cha và em bị tống lao, gia sản bị bọn sai nha vơ vét sạch sẽ. Để làm tròn chữ hiếu với cha mẹ, nàng phải bán mình chuộc cha và em. Nỗi đau chồng chất nỗi đau hòa lệ mà chảy thành thơ thấm trên từng con chữ.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Bố của Xi-mông

Mang danh đi hỏi vợ nhưng thực chất là kẻ buôn thịt bán người. Hắn hiện ra trong những vần thơ thật ấn tượng:

 “Quá niên trạc ngoại tứ tuần

Mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao”

Lời giới thiệu đầu tiên về tuổi tác, một người đàn ông đã ở tuổi tứ tuần, tuổi trung niên, tuổi của sự chững chạc, đứng đắn. Vậy mà, xem cách ăn mặc của hắn thì như một gã trai lơ: mày râu đều cạo nhẵn nhụi, áo quần lượt là, chải chuốt. Việc ăn mặc không phù hợp với tuổi tác của hắn càng biến hắn trở thành kẻ lố lăng, kệch cỡm.

Vẻ ngoài như vậy chưa đủ để nói tất cả về con người hắn, Nguyễn Du còn dần hé lộ chân tướng về con người này qua cách nói năng của hắn

 “Hỏi tên rằng: Mã Giám Sinh

Hỏi quê rằng: Huyện Lâm Thanh cũng gần”

Loading...

Người xưa thường nói:

“Đất tốt trồng cây rườm rà

Những người thanh lịch nói ra dịu dàng

Đất xấu trồng cây khẳng khiu

Những người thô tục nói điều phàm phu”

Chính lời nói cộc lốc, thô lỗ đã tố cáo, vạch trần danh hiệu giả dối mà hắn tự khoác lên mình là sinh viên trường Quốc Tử Giám. Rồi đến quê quán kia là thật hay giả thì cũng khiến người nghe chẳng còn tín nữa. Càng tiếp xúc, bản chất con người hắn càng lộ ra rõ rệt là kẻ vô học khiến người đọc giật mình kinh ngạc:

 “Ghế trên ngồi tót sỗ sàng”

“Ghế trên” vốn dành cho các bậc trưởng bối cao niên, hay huynh trưởng đáng kính, chỉ một chữ “tót” đã hạ màn tất cả những trò dối trá, kệch cỡm mà hắn cố bày ra để che mắt người đời. Nhưng thô lỗ, bất lịch sự, vô học chưa phải là tất cả con người hắn. Nguyễn Du vẫn dẫn dắt người đọ đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác:

 “Đắn đo cân sắc cân tài

Ép cung cầm nguyệt thử bài quạt thơ”

Không chút đoái thương cho hoàn cảnh của nàng, cái lạnh lùng của một kẻ buôn thịt bán người thì chỉ biết xem kiều như một món hàng hóa. Mà đã là hàng thì trước khi móc hầu bao, cần “kiểm tra chất lượng hàng”. Hắn đắn đo cân đong cả nhan sắc lẫn tài hoa, bắt nàng thể hiện hết khả năng đánh đàn, làm thơ của nàng. Để rồi đến màn mặc cả và ngã giá:

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về bài cầu Long Biên - chứng nhân lịch sử

“Cò kè bớt một thêm hai

Giờ lâu ngã giá vàn ngoài bốn trăm.

Bằng cách miêu tả chân thực, Nguyễn Du đã lột tả thành công bản chất đê tiện của gã con buôn vì tiền mà mất hết cả nhân tính. Loại người thất học, vô lại như vậy đầy rẫy trong xã hội lúc bấy giờ. Dù không lời bình luận đánh giá nào được nhắc đến trong tác phẩm, nhưng người đọc có thể cảm nhận rõ thái độ bất bình, căm phẫn của tác giả khi viết về những kẻ như vậy. Chính bọn chúng là một trong những nguyên nhân đẩy cuộc đời nàng Kiều và những con người bé nhỏ tội nghiệp, lương thiện vào vòng bĩ cực.

Đối lập với hình ảnh tên giám sinh họ Mã – đại diện cho những kẻ vì tiền mà mất hết nhân tính, là hình ảnh một nàng Kiều đáng thương, tội nghiệp. Người con gái tài sắc vẹn toàn mà bị đẩy vào hoàn cảnh phải đem tài sắc ra đổi lấy tiền để chuộc cha và em ra khỏi vòng oan khuất. Thật là nỗi đau chồng chất nỗi đau. Ý thức được nhân phẩm, giá trị và hoàn cảnh của mình, nàng câm lặng đến tái tê, giọt lệ đã kết thành giọt sầu:

“Ngại ngùng dợn gió e sương

Ngừng hoa bóng thẹn trông gương mặt dày

Mối càng vén tóc bắt tay

Nét buồn như cúc điệu gầy như mai”

“Nỗi mình thêm tức nỗi nhà” – câu thơ gói trọn cả nỗi niềm, tâm trạng của nàng lúc này. Phần mình thì vừa phải dứt bỏ mối tình đầu tựa như nụ hoa hé nở lúc bình minh, cha và em bị vu oan, tống ngục, gia sản bị quan tham vơ vét, giờ lại phải bán mình cho kẻ xa lạ dưới danh nghĩa là một cuộc hôn nhân. Bởi vậy mà mỗ bước chân là hàng hàng lệ tuôn: “Thềm hoa một bước lệ hoa mấy hàng”. Trước tình cảnh ấy, nàng đã có dự cảm thật lo sợ, ngại ngùng, bởi đó sẽ là những ngày tháng đầy đau khổ “Ngại ngùng dợn gió e sương”. Điều đáng nói thêm nữa, nàng là người con gái tài sắc và ý thức được rất rõ giá trị của mình, chính vì vậy, khi phải lâm vào hoàn cảnh như vậy, nàng tự cảm thấy hổ thẹn, sượng sùng: “Ngừng hoa bóng thẹn trông gương mặt dày”. Trong khi đó, mụ mối vẫn rất chuyên tâm vào thương vụ ngàn vàng “mối càng vén tóc bắt tay”. Lòng đầy u sầu, não nuột, ủ ê khiến gương mặt của nàng cũng sầu muộn:

Xem thêm:  Phân tích tư tưởng bài thơ Mẹ và Quả của Nguyễn Khoa Điềm

Nét buồn như cúc điệu gầy như mai”

Gương mặt buồn bã của nàng Kiều được Nguyễn Du so sánh với nét buồn của cúc và sự mỏng manh, yếu gầy như những cánh mai. Điều đó càng khiến cho người đọc cảm thấy xót xa, tội nghiệp cho người con gái đáng thương khi bị đem ra “cò kè bớt một thêm hai”, rồi “giờ lâu ngã giá vàng ngoài bốn trăm”

Mã Giám Sinh mua Kiều đã vạch trần đến tận cùng của cái xã hội “ăn thịt người”, mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền, thậm chí cả tài hoa và nhan sắc. Đoạn trích này cũng thể hiện thành công bản chất xấu xa, giả dối, vô học, bất nhân của Mã Giám Sinh cũng như tâm trạng đầy bi kịch của nàng Kiều trước bước ngoặt của cuộc đời mình.

Mila

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status