[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích nhân vật Tnú trong tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích nhân vật Tnú trong tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

Giới thiệu khái quát về tác giả – tác phẩm –nhân vật Tnú

Tác giả – tác phẩm: Nguyễn Trung Thành – ta hãy gọi tác giả đúng theo tên được kí bên dưới thiên truyện ngắn. Ông đã dành phần lớn chiều dài tác phẩm “Rừng xà nu” để ghi lại lời kể chuyện với giọng rất trầm của người già làng bên bếp lửa

Nhân vật Tnú: nhân vật mang tầm vóc sử thi nhưng đậm chất chân thực, đời thường.

2. Thân bài

Nội dung phân tích: Tnú mang phẩm chất của người anh hùng lý tưởng:

Gan góc, ngang tàng, dũng cảm, mưu trí.

Khi Tnú còn nhỏ:

+ Tnú nhận nhiệm vụ nuôi dấu Cách Mạng trong rừng.

+ Cầm đá đập vào đầu chảy máu ròng ròng mình để quyết tâm học chữ.

+ Không đi đường mòn mà đi đường rừng, tìm chỗ thác mạnh.

+Tnú bị bắt khi làm liên lạc và nuốt lá thư và kiên quyết không khai lấy nửa lời dù có bị tra tấn tàn bạo.

Khi Tnú lớn lên:

+ Tnú vượt ngục trở về.

+ Lãnh đạo dân làng Xô Man chuẩn bị vũ khi

+ Xông vào cứu vợ con.

+ Chịu đựng đau đơn, không thèm kêu van khi bị giặc tẩm nhựa xà nu đốt 10 đầu ngón tay.

Tnú có tính kỷ luật cao, tuyệt đối trung thành với cách mạng.

Tnú thực hiện nghỉ đúng giấy phép.

Trung thành với Cách Mạng được bộc lộ qua thử thách.

Tnú có tình yêu thương và sục sôi căm thù.

Tnú xông ra cứu vợ con với hai bàn tay trắng,

Khi về thăm làng vẫn để cho vòi nước của làng giội lên khắp người như ngày trước.

Cuộc đời bi tráng của Tnú và con đường đến với cách mạng của Tnú điển hình cho con đường đến với cách mạng của người dân Tây Nguyên.

=> Từ đó góp phần làm sáng tỏ quy luật: “Không thể chiến đấu với quân thù chỉ bằng tay không và lòng căm thù giặc mù quáng”.

Đặc sắc nghệ thuật: Nghệ thuật xây dựng nhân vật mang đậm chất sử thi:

Hướng tới vấn đề mang tính cộng đồng, ý nghĩa toàn dân tộc, thời đại.

Phản ánh cuộc kháng chiến của nhân dân làng Xô Man, người dân Tây Nguyên.

Nhân vật mang tính sử thi –Tnú tiêu biểu cho dân làng Xô Man, tính cách điển hình của người dân Tây Nguyên.

Ngôn ngữ nghệ thuật trang trọng, hào hùng, tráng lệ.

3. Kết bài

Tổng kết nội dung phân tích.

Nếu cảm nhận

Phân tích nhân vật Tnú

Bài làm tham khảo

Nguyễn Trung Thành – ta hãy gọi tác giả đúng theo tên được kí bên dưới thiên truyện ngắn. Ông đã dành phần lớn chiều dài tác phẩm “Rừng xà nu” để ghi lại lời kể chuyện với giọng rất trầm của người già làng bên bếp lửa, trong lúc “bên ngoài lấm tấm một trận mưa đêm, rì rào như gió nhẹ”. Trong cái đêm thiêng liêng ấy của những năm 1965, giặc Mỹ ồ ạt đổ vào miền Nam nước ta, câu chuyện chỉ kể chủ yếu về cuộc đời của một con người anh hùng – Tnú –  là nhân vật được tác giả khắc họa mang tầm vóc sử thi nhưng đậm chất chân thực, đời thường.

Xem thêm:  Cảm nghĩ của em về truyện ngụ ngôn Đeo nhạc cho mèo - Văn mẫu lớp 6

Đọc “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành ta thấy hiện lên rõ nhất ở hình tượng nhân vật Tnú đó chính là nhân vật mang phẩm chất của người anh hùng lý tưởng.

Trước hết, nhân vật Tnú là một người chiến sĩ gan góc, ngang tàng, ngoan cường và đầy mưu trí ngay từ khi anh còn nhỏ tuổi. Chi tiết Tnú nhận nhiệm vụ nuôi dấu Cách Mạng trong rừng đã nói lên điều đó. Hay khi Tnú đã tự tay cầm đá đập vào đầu mình chảy máu ròng ròng để quyết tâm học chữ. Làm sao để biết được đã có bao nhiêu người từng nở nụ cười hiền, đầy độ lượng và trìu mến khi đọc tới chi tiết kể Tnú, vì không nhớ được mặt chữ, đã đập vỡ bảng, lấy đá ghè đầu chảy máu, để rồi sáng hôm sau lại sượng sùng gọi riêng Mai ra phía sau hốc đá hỏi xem “Chữ O có móc là chữ chi…Còn chữ chi đứng sau chữ đó nữa, chữ chi có cái bụng to to đó”. Điều này chứng tỏ rằng để đưa được chữ vào bên trong tảng trán rắn chắc như đá núi, Tnú đã cần đến cả một sự phấn đầu ngoan cường.

Hay ta cũng cần nhắc tới chi tiết  khi Tnú làm nhiệm vụ liên lạc đã không chọn đi đường mòn mà đi đường rừng, không đi chỗ nước êm mà tìm chỗ thác mạnh mà đi. Thậm chí khi Tnú bị bắt trên đường làm nhiệm vụ liên lạc, anh đã nuốt lá thư vào bụng và kiên quyết không khai lấy nửa lời dù có bị tra tấn tàn bạo. Quả là một cậu bé có tấm lòng dũng cảm và đầy mưu trí mới có những hành động gan góc đến như vậy!

Loading...

Chưa dừng lại ở đó, phẩm chất gan góc, dũng cảm và gan góc ở Tnú còn được bộc lộ rõ hơn khi anh lớn lên. Tnú vượt ngục trở về. Lãnh đạo dân làng Xô Man chuẩn bị vũ khí. Xông vào cứu vợ con. Chịu đựng đau đớn, không thèm kêu van khi bị giặc tẩm nhựa xà nu đốt mười đầu ngón tay. Nếu ai đã từng đọc “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành thì chắc hẳn rằng không thể nào quên được hình ảnh mười đầu ngón tay Tnú rực cháy lửa xà nu, như mười ngọn đuốc. Nhưng không phải chỉ vì hình ảnh ấy tố cáo tội ác quân thù hay nói lên lòng dũng cảm, gan góc, ngoan cường của người chiến sĩ Cách Mạng – nếu chỉ có vậy thôi thì nó có khác gì so với một hình ảnh tương tự trong vở kịch “Nổi gió” của Đào Hồng Cầm? Mà ẩn sâu trong nó, Nguyễn Trung Thành đã tìm ra một chân lý nghệ thuật sâu sắc và tàn nhẫn: Khi một Tnú chỉ có đôi bàn tay không thì ngay cả thứ nhựa xà nu thân thiết của núi rừng Tây Nguyên – cái khối chất thơm ngào ngạt và như đọng nắng quê hương kia cũng có thể trở thành ngọn lửa hủy diệt chính những bàn tay vẫn hàng chăm sóc, vun trồng cho nương rẫy.

Với hình ảnh đôi bàn tay cụt đốt của Tnú, Nguyễn Trung Thành đã như muốn ghi vào thời gian một lời nhắc nhở vĩnh hằng: Rằng sẽ ra sao, nếu kẻ thù cầm súng rồi mà ta còn chưa kịp cầm lấy dáo?

Xem thêm:  Phân tích giá trị hiện thực của truyện ngắn “Vợ nhặt” của Kim Lân

Tiếp đó, phẩm chất của người sĩ Cách Mạng còn thể hiện qua nhân vật Tnú với tính kỷ luật cao. Tnú thực hiện nghỉ đúng một ngày theo giấy phép đã ghi rõ. Phẩm chất trung thành với Cách Mạng ở anh thì được bộc lộ qua những thử thách như khi bị giặc bắt, bị giặc Mỹ tra tấn dã man, lưng Tnú ngang dọc vết dao chém của kẻ thù nhưng anh vẫn trung thành không khai lấy nửa lời.

Nguyễn Trung Thành còn khắc họa nhân vật Tnú có tình yêu thương sâu sắc và một tấm lòng sục sôi căm thù. Điều này ta có thể thấy ở tình yêu thương mà anh dành cho vợ con của mình. Tnú và Mai, giữa họ đã nảy sinh một mối tình đẹp như trong các truyện truyền kì, và Mai đã sinh cho anh một đứa con trai hứa hẹn sẽ trở nên một Tnú khác. Nhưng Tnú đã phải trải qua những phút giây đau đớn tốt cùng của một người cha, một người chồng khi phải chứng kiện vợ con anh bị giặc Mỹ tra tấn. Và rồi “Tnú không cứu sống được mẹ con Mai”, mặc dù ta tưởng như anh đã có tất cả những gì cần có. Tnú với sức mạnh cường tráng được ví là như một thân xà nu lớn. Chảy trong huyết quản anh là là dòng máu anh hùng của xứ sở Tây Nguyên, truyền lại từ Đam Săn, Xing Nhã. Chứa đầy trong ngực anh là sức mạnh mênh mông và hoang dại của núi rừng Tây Nguyên. Anh không hề biết đến sợ hãi, cũng không biết đến khuất phục, cho dù sự tàn bạo có là mũi súng hay lưỡi dao mà hậu quả là những vết chém ngang dọc trên lưng anh.

Vậy tại sao mà với bằng ấy cái có, Tnú vẫn không cứu sống được mẹ con Mai? Có nhiều người cho rằng lẽ ra Tnú phải xông ra cứu mẹ con Mai trước khi chứng kiến con anh chết. Nhưng có lẽ khi ta đọc đủ kỹ, ngẫm đủ thấu thì sẽ hiểu được rằng đằng sau tư cách một cười chồng, một người cha thì Tnú còn mang tư cách là một người lãnh đạo Cách Mạng. Vì Tnú chỉ có tay không giữa quân thù đầy vũ khí. Dẫu cho lòng căm thù giặc đã biến “hai con mắt anh bây giờ là hai cục lửa lớn” và anh đã xông vào chúng với sức mạnh của hùm thiêng. Anh không biết mình đã làm gì, chỉ thấy “thằng lính giặc to béo nằm ngửa ra giữa sân, thằng giặc tháo chạy vào nhà ưng”. Thế nhưng, “Tnú không cứu sống được Mai”. “Ờ, Tnú không cứu sống được mẹ con Mai” – đấy là điều mà cụ Mết, bằng chất giọng nặng trầm, muốn ghi khắc đời đời vào kí ức và tâm can hậu thế.

Cuộc đời bi tráng của Tnú chính là điển hình cho con đường đến với cách mạng của người dân Tây Nguyên. Từ đó góp phần làm sáng tỏ quy luật: “Không thể chiến đấu với quân thù chỉ bằng tay không và lòng căm thù giặc mù quáng”. Giác ngộ được chân lý đó, dân làng Xô Man đã đi tìm vũ khí và quay về với những lưới mác và cây rựa được mài bằng đá núi Ngọc Linh. Lúc đó, lửa đã tắt trên bàn tay Tnú. Lửa xà nu chỉ còn soi xác giặc chết ngổn ngang. Rừng Xô Man sẽ ào ào rung động “tiếng chim nối lên… và lửa cháy khắp rừng.”

Để khắc họa thành công hình tượng nhân vật Tnú, Nguyễn Trung Thành đã sử dụng thành công nghệ thuật xây dựng nhân vật mang đậm chất sử thi. Thể hiện ở việc hình tượng Tnú hướng tới vấn đề mang tính cộng đồng, ý nghĩa toàn dân tộc, thời đại: Phản ánh cuộc kháng chiến của nhân dân làng Xô Man, người dân Tây Nguyên. Tnú chính là nhân vật mang tầm vóc sử thi – tiêu biểu cho dân làng Xô Man, tính cách điển hình của người dân Tây Nguyên – gan góc, kiên cường, dũng cảm, mưu trí. Cùng với khuynh hướng sử thi, tác giả đã sử dụng ngôn ngữ nghệ thuật trang trọng, hào hùng, tráng lệ. Chính điều đó đã một lần nữa đã khẳng định tài năng viết truyện ngắn của Nguyễn Trung Thành.

Xem thêm:  Bình luận về vấn đề trái đất sẽ ra sao nếu thiếu đi màu xanh của những cánh rừng

Truyện ngắn “Rừng xà nu” khép lại với biết bao cảm xúc còn đọng lại trong tâm hồn người đọc. Dưới ngòi bút tài hoa của Nguyễn Trung Thành, ông đã khắc họa thành công nhân vật điển hình mang âm hưởng sử thi của núi rừng Tây Nguyên – Tnú. Ở Tnú hội tụ tất cả những phẩm chất cao quý của một người chiến sĩ Cách Mạng: kiên cường – dũng cảm- bất khuất –mưu trí. Là những thế hệ trẻ của tương lai, mỗi chúng ta, đều phải ý thức được lòng yêu nước ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Nguyễn Thị Thu Huyền

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

DMCA.com Protection Status