[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích tác phẩm Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh của Phạm Đình Hổ

[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích tác phẩm Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh của Phạm Đình Hổ

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

– Phạm Đình Hổ sống ở cuối thế kỉ 18 đầu thế kỉ 19. Đó là thời kì chế độ xã hội phong kiến khủng hoảng trầm trọng, vì thế thơ văn của ông chủ yếu kí thác tâm sự của nho sĩ sinh bất phùng thời

– “Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh” là mọt trong 88 truyện xuất sắc trong “Vũ trung tùy bút”  ghi lại cảnh sống xa hoa, vô độ của Chúa Trịnh và bọn quan lại, đồng thời tác phẩm cũng phơi bày nỗi thống khổ của nhân dân.

2. Thân bài

Thói ăn chơi hưởng lạc sa hoa, vô độ của chúa Trịnh Sâm

    + xây dựng nhiều cung điện, đền đài để thỏa chí “thích chơi đèn đuốc”. Nhân dân khổ cực, hao tốn tiền của

    + Thường xuyên tổ chức yến tiệc, vui chơi xa hoa phung phí

    + truy lùng vật “phụng thủ”  bằng cách cướp đoạt những vật quý trong nhân dân

        ⇒ Chúa ăn chơi xa xỉ, không lo chăn dân, mà còn áp bức, bóc lột nhân dân

Sự nhũng nhiễu của bọn quan lại dưới quyền

+ bọn quan lại hầu cận trong phủ chúa rất được sủng ái, bởi chúng có thể giúp chúa đắc lực trong việc bày các trò ăn chơi, hưởng lạc. Do thế, chúng cũng ỷ thế nhà chúa mà hoành hành, tác oai, tác quái trong nhân dân.

Xem thêm:  Nằm gai nếm mật

+ Chúng ra sức hoành hành trấn lột khắp nơi trong thành tìm trân cầm dị thú, cổ mộc quái thạch về trang trí cho phủ chúa : “bao nhiêu loài trân cầm dị thú, cổ mộc quái thạch, chậu hoa cây cảnh ở chốn dân gian, chúa đều sức thu lấy”  “trong phủ, tuỳ chỗ điểm xuyết bày vẽ ra hình núi non bộ, trông như bến bể đầu non“.

+ Bọn quan lại thường “mượn gió bẻ măng, ngoài dọa dẫm“, vừa cướp được của quý dâng chúa để được ban khen, vừa lột được tiền của dân

+ bà mẹ của tác giả đã phải sai chặt đi cây quý trong vườn nhà mình để tránh tai vạ. Sự thật này càng làm tăng sức tố cáo của tác phẩm.

    ⇒ Qua đây, bạn đọc thấy căm phẫn trước thói tham tàn độc ác của nhà chúa và lũ quan lại dưới quyền

3. Kết bài

– Cách ghi chép hết sức chi tiết, chân thực, dẫn chứng chọn lọc, tiêu biểu, cảm xúc trầm lắng mà ẩn chứa thái độ phê bình kín đáo

– Bức tranh xã hội được dựng lại sinh động: chúa ăn chơi vô độ, thần nịnh hót tham lam, dân đói khổ cùng cực, ai oán. Xã hội ấy đang trên đà mục ruỗng, suy vong

phan tich chuyen cu trong phu chua trinh - [Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích tác phẩm Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh của Phạm Đình Hổ

Phân tích tác phẩm Chuyện cũ trong phủ chúa Trịnh

Bài văn tham khảo

Phạm Đình Hổ (1768 – 1839, sinh trưởng trong một gia đình dòng dõi khoa bảng ở tinh Hải Dương. Thời đại ông sống là thời thời kì xã hội phong kiến đang trên đà mục ruỗng, thối nát. Vì vậy, qua các tác phẩm của mình, ông thường kí thác tâm sự của nho sĩ sinh bất phùng thời. Trong số các tác phẩm đặc sắc, không thể không nhắc đến “Chuyện cũ trong phủ Chúa Trịnh” trích “Vũ trung tùy bút”. Tùy bút này ghi lại cảnh sống xa hoa, vô độ của Chúa Trịnh và bọn quan lại, đồng thời tác phẩm cũng phơi bày nỗi thống khổ của nhân dân.

Xem thêm:  Ích kỷ là gì – Nghị luận xã hội về tính ích kỷ
Loading...

Lúc mới đăng cơ, Trịnh Sâm tỏ ra là bậc minh chúa với trí thông minh thiên phú, quyết đoán, bản lĩnh hơn người, nhưng khi đã yên vị, y lại đắm chìm trong tửu sắc, ăn chơi sa đọa. Mỗi tháng đều đặn ba đến bốn lần, nhà Chúa xa giá tới cung Thụy Liên bên Hồ Tây. Binh lính, quan lại có mặt đông đủ, khung cảnh buôn bán diễn ra vô cùng tấp nập, nhộn nhịp.  Niềm vui với nhà chúa như vậy có lẽ chưa thỏa, nên chúa liên tục cho xây dựng đền đài, lăng tẩm ở các nơi để được mặc sức vui chơi, hưởng lạc. Chính việc xây dựng những hành cung xa hoa, lộng lẫy tốn kém làm nhân dân lâm vào tình cảnh khốn khổ vô cùng. Lòng dân đã oán hận ngút trời, còn Chúa Trịnh vẫn chìm đắm trong tửu sắc, đàn hát, u mê.

Là bá chủ thiên hạ nên Chúa Trịnh cũng muốn mọi tuyệt phẩm trong nhân gian đều là của Chúa. Nhân cơ hội này, bọn cận thần cũng tranh thủ vừa lấy lòng Chúa, vừa vơ vét vào túi riêng. Nào là trân cầm dị thú, cổ mộc quái thạch, chúng đều mặc sức thu lấy, không thiếu một thứ gì. Có khi để di dời cả cây đa to, cành lá um tùm, rễ dài đến vài trượng từ bên bắc chở qua song đem về, cả một cơ binh được huy động. Cả những khu vườn lộng lẫy, chất đầy đồ vật, cây cối, chim muông quý hiếm trong thiên hạ, nhưng âm thanh phát ra từ đó lại gây cảm giác ghê rợn, gai người. Đó như điềm gở, báo hiệu nguy cơ diệt vong của triều đại chỉ lo ăn chơi hưởng lạc, mà không quan tâm đến đời sống nhân dân.

Người xưa nói: “Ông chủ nào thì đầy tớ nấy”, bọn hoạn quan dưới quyền cũng ỷ thế cậy quyền mà tác oai, tác quái, nhũng nhiễu nhân dân. Chúng thăm dò xem nhà nào có chậu hoa cây cảnh, chim tốt khướu hay thì lập tức biên hai chữ “phụng thủ”. Đêm khuya thanh vắng, chúng cho tay chân vào nhà người ta ăn cắp đồ rồi lại vu vạ cho họ tội đem giấu vật cung phụng để dọa lấy tiền. Nạn nhân thì quá sợ hãi, phải bỏ của ra kêu van chí chết. Thủ đoạn nham hiểm, độc ác đó của bọn quan lại đã đẩy người dân vào tình cảnh thảm thương.

Đoạn cuối, tác giả không chỉ kể chuyện nhà người, mà còn kể chuyện nhà mình, sống trong xã hội suy tàn lúc bấy giờ, nỗi bất hạnh không còn là của riêng nhà nào: “Nhà ta ở phường Hà Khẩu, huyện Thọ Xương, trước nhà tiền đường có trồng một cây lê, cao vài mươi trượng lúc nở hoa, trắng xoá thơm lừng, trước nhà trung đường cũng trồng hai cây lựu trắng, lựu đỏ, lúc ra quá trông rất đẹp”. Dù tiếc đứt ruột cũng phải chặt đi để tránh tai bay vạ gió ập đến nhà.

Cách kể chuyện như vậy đã kéo người kể chuyện thành một trong những nhân vật chứng kiến, tham gia câu chuyện. Do đó, câu chuyện được kể tăng thêm tính thuyết phục, lôi cuốn người đọc. Cảm xúc cũng vì thế mà trở nên chân thực, sâu sắc hơn.

Với cảm quan hiện thực và tấm lòng nhân đạo, Phạm Đình Hổ đã ghi lại chân thực cảnh sống xa hoa, ăn chơi sa đọa, thương thiên nghịch lí của Trinh Sâm và bọn quan lại dưới quyền, dồn đẩy nhân dân vào chân tường cuộc sống. Chúng đâu biết rằng, “Đẩy thuyền đi là dân, mà lật thuyền cũng là dân”, được lòng dân thì được cả thiên hạ, mà mất lòng dân thì mất cả vương triều.

Chi tiết miêu tả tỉ mỉ, chân thực, sinh động, lời bình ngắn gọn, cảm xúc được ẩn sâu kín trong câu chữ, tác phẩm ghi chép những chuyện người thật việc thật này có lẽ không chỉ dừng lại ở ý nghĩa lịch sử, mà còn có giá trị văn học cao. Bởi thế chăng, mà sau này, ở thế kỉ XX, ta bắt gặp những tài năng về phóng sự, tùy bút có lẽ đã được mạch ngầm này nuôi dưỡng, đó là những Nguyễn Tuân, Vũ Trọng Phụng…

Mila

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status