[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích truyện cười Tam đại con gà

[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích truyện cười Tam đại con gà

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Dẫn dắt giới thiệu truyện cười “ Tam đại con gà”.

2. Thân bài

– Khái niệm truyện cười: là thể loại truyện dân gian ngắn gọn, súc tích được sáng tác bởi tập thể người dân lao động nghèo nhằm tạo nên những tiếng cười sảng khoái và những bài học sâu sắc.

– Truyện cười “ Tam đại con gà”, nhân vật chính tạo tiếng cười là anh học trò dốt mà dám làm thầy đồ.

* Phân tích

– Tình huống: để một anh học trò dốt có tính khoe khoang làm thầy dậy trẻ.

-> phanh phui, bóc trần và phê phán thói xấu của một phần người dân lúc bấy giờ “ xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ”.

+ Gặp chữ “ kê” là “ gà” nhưng lại trả lời “ Dủ dỉ là con dù dì”.

=> trình độ dỏm của ông thầy và mang đến cho ta tiếng cười thích thú.

+ Thầy sợ nhớ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ.

=> liều lĩnh khi dạy trẻ nhưng lại thận trọng trong việc giấu dốt, dùng cái láu cá vặt để gỡ và giấu nhẹm cái dốt của mình.

+ Thầy khấn hỏi Thổ Công của gia chủ để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không, Thổ Công cho đúng. giúp thầy đồ vững bụng, “ không sợ nữa mà đắc chí lắm… bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì! Dủ dỉ là con dù dì…”

=> đỉnh cao của ý nghĩa phê phán và nghệ thuật trào phúng.

+ Cuộc chạm trán bất ngờ với chủ nhà và thầy tự nhận thức được sự dốt nát của mình nhưng lại giấu dốt đến cùng và biện hộ cho mình bằng lí lẽ mang tính chế giễu sâu cay: “ Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà.”

3. Kết bài

Trong toàn bộ câu truyện “ tam đại con gà”, thầy đồ càng che đậy thì cái dốt lại càng lộ ra. Thầy càng “lấp liếm” thì càng trở nên thảm hại vì ai cũng biết rằng đó chi là “lí sự cùn” chứ không phải là một cách chống chế thông minh có thể chấp nhận được. Ở đây, ta thấy có sự tăng tiến về mức độ phi lí trong hành động và lời nói của thầy đồ để từ đó mang đến bài học sâu sắc về tính giấu dốt và khoe khoang của con người trong cuộc sống.

Xem thêm:  Thuyết minh về Ô Quan Chưởng

[Văn mẫu học sinh giỏi] Phân tích truyện cười Tam đại con gà

Phân tích truyện cười Tam đại con gà

Làm bài tham khảo

Văn chương từ xưa đến nay có thể sống được cùng với thời gian một phần lớn là bởi những bài học và thông điệp mà tác phẩm gửi đến hậu thế. Vì vậy, có những tác phẩm ra đời cách đây cả thế kỷ, thậm chí là từ ngày sơ khai thành lập đất nước vẫn còn lưu lại trong tâm trí người đọc mà cụ thể là các tác phẩm dân gian, đặc biệt là truyện cười. Một trong những truyện cười sâu sắc đó là “ Tam đại con gà”.

Loading...

Truyện cười là thể loại truyện dân gian thường ngắn gọn, súc tích được sáng tác bởi tập thể người dân lao động nghèo nhằm tạo nên những tiếng cười sảng khoái và những bài học sâu sắc. Truyện cười “ Tam đại con gà” ra đời cũng nhằm mục đích này với nhân vật chính tạo tiếng cười là anh học trò dốt mà dám làm thầy đồ. Các nhân vật khác như đám trẻ con, người bố là nhân vật phụ làm nền cho nhân vật chính hoạt động để tạo nên tiếng cười và ý nghĩa cho câu truyện.

Tác giả dân gian đã thật tài tình khi tạo ra một tình huống gây cười để nhân vật tự bộc lộ bản chất. Tình huống ấy là để một anh học trò dốt có tính khoe khoang làm thầy dậy trẻ. Tình huống khá ngược đời là nguyên nhân gây ra tiếng cười. Thế nhưng, đằng sau đó lại là sự phanh phui, bóc trần và phê phán thói xấu của một phần người dân lúc bấy giờ “ xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ”. Và rõ ràng, tiếng cười bật lên ở cuối truyện không đơn thuần là tiếng cười sảng khoái mà còn là tiếng cười đáng suy ngẫm.

Vì thầy đồ dốt quá, gặp chữ “ kê” là “ gà” nhưng không nhận ra vì có nhiều nét rắc rối nên thầy cuống lên khi trò hỏi gấp rằng “ Dủ dỉ là con dù dì”. Tình huống đã bộc lộ trình độ dỏm của ông thầy và mang đến cho ta tiếng cười thích thú. Thầy đọc chữ “ kê” thành “ dủ dỉ”, rồi giảng bậy “ dủ dỉ là con dù dì” quả là thầy đã đi đến chỗ tận cùng liều lĩnh và tận  cùng của sự dốt nát thảm hại.

Xem thêm:  Phân Tích Nhân Vật Cám Trong Truyện Tấm Cám

Tiếp theo, tác giả lấy lại thể diện cho thầy. Thầy sợ nhớ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ. Thầy liều lĩnh khi dạy trẻ nhưng lại thận trọng trong việc giấu dốt, dùng cái láu cá vặt để gỡ và giấu nhẹm cái dốt của mình. Trong tình huống này, sự dốt nát của thầy được che đậy nhưng, cũng chính sự che dấu ấy đã dẫn câu chuyện đến tình huống thứ ba khôi hài hơn.

Thầy khấn hỏi Thổ Công của gia chủ để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Lẽ ra, không biết thì thầy phải tìm sách mà học, tìm người mà hỏi nhưng thầy lại đi khấn Thổ Công! Lúc này nhân vật Thổ Công xuất hiện đẩy câu truyện lên cao trào và là đỉnh cao của ý nghĩa phê phán và nghệ thuật trào phúng. Như một mũi tên bắn trúng hai đích, cả Thổ Công và thầy đều bị chế giễu. Hoá ra thần thánh cũng dốt, cho luôn cả ba đài âm dương, đồng ý với thầy đồ chữ ấy đúng là “ dù dì”, giúp thầy đồ vững bụng, “ không sợ nữa mà đắc chí lắm… bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì! Dủ dỉ là con dù dì…”

Cái dốt của thầy đồ được khuếch đại lên nhiều lần nhưng câu truyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Khi thầy đồ bộc lộ đến tận cùng của cái dốt thì cũng là lúc tiếng cười bật lên. Sự tin tưởng mù quáng vào thần thánh đã đưa thầy đến cuộc chạm trán bất ngờ với chủ nhà và tự nhận thức được sự dốt nát của mình và thầm trách Thổ Công: “ Mình đã dốt, Thổ Công nhà nó cũng dốt nữa.” Tuy vậy thầy vẫn giấu dốt đến cùng và biện hộ cho mình bằng lí lẽ mang tính chế giễu sâu cay: “ Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà.” Yếu tố bất ngờ nhất của truyện khép lại thì cũng là lúc tiếng cười phê phán vang lên không dứt.

Xem thêm:  Nêu những phẩm chất chung của người nông dân Việt Nam qua Tức nước vỡ bờ (trích Tắt đèn) của Ngô Tất Tố và Lão Hạc của Nam Cao

Trong toàn bộ câu truyện “ tam đại con gà”, thầy đồ càng che đậy thì cái dốt lại càng lộ ra. Thầy càng “lấp liếm” thì càng trở nên thảm hại vì ai cũng biết rằng đó chi là “lí sự cùn” chứ không phải là một cách chống chế thông minh có thể chấp nhận được. Ở đây, ta thấy có sự tăng tiến về mức độ phi lí trong hành động và lời nói của thầy đồ để từ đó mang đến bài học sâu sắc về tính giấu dốt và khoe khoang của con người trong cuộc sống.

Bùi Thị Chung

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

DMCA.com Protection Status