[Văn mẫu học sinh giỏi] Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

[Văn mẫu học sinh giỏi] Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

– Giới thiệu và nêu khái quát về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay.

2. Thân bài:

Giải thích:

– Bệnh vô cảm là gì? (dẫn chứng)

Nguyên nhân:

– Cuộc sống phát triển, con người chỉ lo chạy theo phồn hoa, đua đòi.

– Lòng ích kỉ, lòng tham của con người. Bằng mọi giá phải bảo vệ được lợi ích của bảng thân.

– Những người thành thị, giàu có thường ít quan tâm đến hàng xóm, chú ý người khác dù họ có khó khăn túng quẫn.

Tác hại

– Tăng khoảng cách giữ người với người.

– Xã hội mất đi sự đoàn kết, gắn bó, yêu thương.

– Trong gia đình, làm xói mòn đi tình cảm giữa các thành viên trong gia đình.

Cách khắc phục:

– Hình thành cho mình một lối sống lành mạnh, biết yêu thương sẻ chia, đồng cảm với đồng loại

– Tham gia các hoạt động xã hội có tính nhân văn cao như phong trào đền ơn đáp nghĩa, phong trào thanh niên lập nghiệp, mái ấm tình thương, quyên góp tiền cho người dân ở vùng bão lũ,…

Phê phán, dẫn chứng:

– Xã hội cần lên án mạnh mẽ bệnh vô cảm,

3. Kết bài:

– Khái quát lại suy nghĩ về bệnh vô cảm, liên hệ bản thân.

Suy nghĩ về bệnh vô cảm

Bài văn tham khảo

Ngày nay, con người đang chạy theo vật chất mà mất dần sự quan tâm, lòng yêu thương con người. Chính điều đó đã đi ngược lại với đạo lý yêu thương con người của dân tộc Việt Nam ta: đó là bệnh vô cảm.

“ Vô cảm” là gì? Đó là sự thờ ơ, lạnh nhạt, dửng dưng trước những mảnh đời bất hạnh, trước những hoàn cảnh đáng thương tâm ở một số người đang cần sự an ủi, động viên và giúp đỡ. Hay chỉ biết đến bản thân, thỏa mãn lòng ích kỉ. Vô cảm là căn bệnh có ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống hôm nay.

Xem thêm:  Giá Trị Nhân Đạo Của Truyện Ngắn Vợ Nhặt Của Kim Lân

Ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh một người ăn xin bị xua đuổi, hay hình ảnh một cụ già đang tìm chỗ ngồi trên xe buýt. Trong nhà trường, học sinh thờ ơ trước hoàn cảnh khó khăn của bạn mình đang cần sự chia sẻ. Trong gia đình anh chị em không quan tâm đến nhau thậm chí dẫn đến ganh ghét, đố kỵ lẫn nhau.

Loading...

Vậy điều gì đã dẫn đến căn bệnh này? Cuộc sống ngày càng phát triển, đời sống vật chất ngày càng được cải thiện và nâng cao. Con người chỉ lo chạy theo phồn hoa, đua đòi, khoảng cách giàu nghèo cũng vì thế ngày càng lớn dần. Lòng ích kỉ nhỏ nhen, lòng tham của con người chỉ lo vun vén cho quyền lợi của bản thân. Những người thị thành hay giàu có thường ít quan tâm đến hàng xóm, ít lợi ích của bản thân. Những người thị thành hay giàu có thường ít quan tâm đến hàng xóm, ít chú ý đến người khác cho dù họ đang trong tình cảnh khó khăn cùng quẫn. Một số người dư tiền lắm của nhưng lại thiếu tình người. Họ đã đi ngược lại truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta “Thương người như thể thương thân”.

Những người đó không biết rằng: chính sự vô cảm đã làm mọi người ngày càng xa hơn. Làm cho xã hội mất đi sự đoàn kết gắn bó yêu thương. Trong nhà trường căn bệnh vô cảm này làm cho bạn bè thiếu đi sự nhân ái, yêu thương. Trong gia đình, nó làm xói mòn tình cảm giữa những người ruột thịt với nhau, làm cho một nơi vốn ấm áp trở nên lạnh lẽo vì thiếu tình yêu thương. Thật đáng phê phán cho những người đang có một trái tim sắt đá, lạnh nhạt, thờ ơ với những hoàn cảnh khó khăn. Nhận thức được vấn đề, ta phải biết sống yêu thương, biết giúp đỡ người khác khi gặp hoạn nạn, khó khăn. Lời nói đi đôi với việc làm bằng những nghĩa cử, những việc làm thiết thực nhưng ấm áp tình người. Mỗi người luôn biết lắng nghe và thấu hiểu để sẵn sàng chia sẻ với người khác những gì có thể được. Sống cần tình thương và đồng cảm, sống gắn bó và chan hòa với mọi người.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ Giấy rách phải giữ lấy lề - Văn mẫu lớp 9

Xã hội ngoài kia, có rất nhiều con người đã miễn nhiễm với căn bệnh vô cảm, họ cho đi với suy nghĩ không cần nhận lại. Họ làm vì họ thích, họ làm vì họ muốn. Tại sao ta không học tập theo những tấm gương đó mà cứ lao đầu vào một cái thế giới vô nhân tính như thế. Điều đó có thật sự đáng? Các diễn viên, nghệ sĩ, phía sau ánh hào quang của họ, họ vẫn dành chút ít thời gian để đi tình nguyện, đi từ thiện. Những người dân, công nhân bình thường, họ cũng chắt chiu ít nhiều để có thể giúp đỡ những người nghèo khó hơn mình. Ngay cả một cậu nhóc ăn xin không cha không mẹ, nhìn thấy một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi bên góc đường thì cậu bé vẫn cố ôm về, cố nuôi đứa trẻ dù cho cậu còn chẳng nuôi nổi mình, nhưng cậu biết, nếu để đứa trẻ ở lại đó, có thể nó sẽ chết. Tất cả, dù tầng lớp ra sao, dù nghèo khó thế nào, vẫn luôn có thể giúp đỡ người khác, quan trọng là bạn có muốn hay không thôi. Đừng cố biện minh bằng câu nói, tôi còn chẳng nuôi nổi tôi thì cho ai được. Đừng bao giờ mãi nhìn lên trên, hãy thử một lần nhìn xuống, bạn sẽ thấy bạn hơn rất nhiều người, họ cần bạn, họ cần sự giúp đỡ của bạn.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về câu chuyện Ngọn gió và cây sồi

Tóm lại, “sự vô cảm” là một căn bệnh nguy hiểm. Ta hãy cố gắng loại trừ nó ra khỏi xã hội này. Hãy biết sống yêu thương lẫn nhau cuộc sống sẽ ý nghĩa biết bao.

Thái Lê Vân

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status