[Văn mẫu học sinh giỏi] Truyện ngắn Hai đứa trẻ của Thạch Lam có hình ảnh chuyến tàu đêm chạy qua phố huyện. Chuyến tàu đó đã được miêu tả như thế nào và theo em, hình ảnh đó có ý nghĩa gì?

[Văn mẫu học sinh giỏi] Truyện ngắn Hai đứa trẻ của Thạch Lam có hình ảnh chuyến tàu đêm chạy qua phố huyện. Chuyến tàu đó đã được miêu tả như thế nào và theo em, hình ảnh đó có ý nghĩa gì?

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

Ÿ Giới thiệu tác giả, tác phẩm:

– Tác giả: Thạch Lam ( 1909-1942 ) tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh quê tỉnh Hải Dương. Là người đôn hậu rất đỗi tinh tế.

– Tác phẩm: Là truyện ngắn đặc sắc của Thạch lam được in ở tập Nắng trong vườn.

Ÿ Giới thiệu hình ảnh chuyến tàu đêm chạy qua phố huyện.

2. Thân bài:

Ÿ Phố huyện lúc về khuya:

  Tâm trạng đợi tàu:

–   Những người dân nơi phố huyện cùng với chị em Liên cố thức khuya để đợi chuyến tàu.

> Không phải để bán hàng mà để nhìn được chuyến tàu, đó là sự hoạt động cuối cùng của đêm khuya bởi chuyến tàu là một thời gian khác. Thời gian của ước mơ.

>  Gợi nhớ về quá khứ sung sướng, hạnh phúc của Liên và An.

Ý nghĩa hình ảnh chuyến tàu:

– Hình ảnh đoàn tàu là biểu tượng cho sự sống mạnh mẽ, giàu sang và rực rỡ, nó đối lập hoàn toàn với phố huyện nghèo nàn, tăm tối và buồn tẻ.

– Phố huyện rầm rộ lên trong chốc lát rồi chìm sâu vào bóng tối và đó cũng là thời điểm chấm dứt mọi hoạt động của người dân nơi đây => phố huyện trở về với phố huyện.

=> Tác giả thể hiện niềm trân trọng, xót thương đối với những kiếp người nhỏ bé sống tăm tối, nghèo nàn, đồng thời cũng thể hiện khát vọng hướng tới cuộc sống tươi sáng hơn.

3. Kết bài:

Khái quát lại ý nghĩa chuyến tàu đêm

Nghệ thuật.

hinh anh chuyen tau hai dua tre - [Văn mẫu học sinh giỏi] Truyện ngắn Hai đứa trẻ của Thạch Lam có hình ảnh chuyến tàu đêm chạy qua phố huyện. Chuyến tàu đó đã được miêu tả như thế nào và theo em, hình ảnh đó có ý nghĩa gì?

Chuyến tàu đó đã được miêu tả như thế nào và theo em, hình ảnh đó có ý nghĩa gì?

Bài làm tham khảo

“Nếu như thời gian trong văn học hiện thực là thời gian dồn nén của sự kiện thì thời gian trong văn học lãng mạn như là sự lặp lại đơn điệu những cái cũ nhàm chán, luôn đè nặng lên số phận nhân vật. Trong Hai đứa trẻ của Thạch Lam, thời gian không chỉ là thời gian nối tiếp từ chiều đến tối mà nó còn là thời gian của những cuộc đời đơn điệu cứ lặp đi lặp lại mãi trong một nhịp sống không bao giờ thay đổi. ” Thạch Lam viết nhẹ lắm, nhưng càng nhẹ lại càng đau, càng thắm. Cảnh đoàn tàu đêm trong Hai đứa trẻ đã chứng minh điều đó, những sự trông chờ rồi háo hức, vui mừng khi nhìn thấy đoàn tàu đi qua, một hình ảnh cứ ngỡ bình yên đến lạ nhưng phía sau nó lại là những câu chuyện dài của những kiếp người đau khổ, lầm than.

Xem thêm:  Soạn bài Ôn tập văn học trung đại Việt Nam Lớp 11 đầy đủ hay nhất

Trời đã khuya, sương thấm ướt cả vai tạo nên một cái lạnh buốt da, buốt thịt. Thế nhưng tại nơi phố huyện, những người dân và chị em Liên vẫn cố thức khuya để đợi chuyến tàu đi qua. Không phải để bán hàng mà chỉ để nhìn thấy đoàn tàu đi ngang rồi vụt mất. Chuyến tàu như sự hoạt động cuối cùng của đêm khuya bởi nó như ở một khoảng thời gian, không gian khác, nơi đây đầy ắp những ước mơ của những người dân nơi phố huyện, còn riêng đối với chị em Liên, nó còn gợi nhớ về một quá khứ với một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc của chính mình.

Được nhìn thấy chuyến tàu, có lẽ là ước mơ duy nhất có thể thực hiện được với mỗi con người nơi đây. Với nhiều người, nó thật vô vị và bình thường, sẽ có người phải thốt lên rằng, đây là ước mơ ư, nhưng với người dân nơi đây, nó là cả một điều kỳ diệu. Chuyến tàu đi qua mang một ý nghĩa rất đặc biệt. ngay cả khi buồn ngủ ríu cả mắt nhưng hai đứa trẻ vẫn cố thức để được nhìn thấy đoàn tàu, bé An khi ngủ còn dặn chị đánh thức khi tàu đến. Tàu chưa đến nhưng hai đứa trẻ đã nhanh chóng nhận thấy dấu hiệu qua sự xuất hiện của người gác ghi. Và khi tàu còn ở phía xa, Liên trông đã thấy ngọn lửa xanh biếc, sát mặt đất như ma trơi, rồi tiếng còi xe lửa ở xa vang lại, trong đêm khuya kéo dài ra theo ngọn gió xa xôi – trong tâm trí Liên tiếng còi trở thành một âm thanh mơ hồ, ngân vang, tiếng còi dịu dàng trong đêm, trong sự chờ đợi da diết của con người. Thế rồi khi đoàn tàu rầm rộ đi tới, hai chị em choáng ngợp trước nó, háo hức lắng nghe tiếng dồn dập, tiếng rít mạnh vào ghi, …tiếng hành khách đầy ồn ào, chúng còn quan sát thấy cả một làn khói bừng sáng trắng phía xa…Một thế giới đẹp đẽ, huyên náo đối lập với cái tối tăm của phố huyện nghèo, kiếp người nghèo, đoàn tàu đi ngang sáng rực với các ánh đèn tỏa ra từ các toa tàu, cuộc sống của những con người trên đoàn tàu chính là cuộc sống mà người dân nơi đây chưa từng dám nghĩ đến dù chỉ một lần. Niềm khao khát đã khiến giờ khắc đoàn tàu đi ngang ga xép nhỏ của phố huyện trở thành một giờ khắc thiêng liêng, trang trọng, nó có ý nghĩa to lớn đến mức nếu bỏ lỡ thời khắc ấy thì cuộc sống cả ngày tiếp theo, và tiếp theo nữa của hai đứa trẻ sẽ đầy vô nghĩa. Và sau cùng khi đoàn tàu khuất xa dần trong bóng đêm, chỉ còn lại những đốm than đỏ bay tung trên đường sắt, nó xa, xa mãi rồi khuất dần sau rặng tre nhưng hai đứa trẻ vẫn ngẩn ngơ dõi theo nó trong sự tiếc nuối vô hạn.

Xem thêm:  Phân tích Bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca của Thanh Thảo

Trong một khoảnh khắc nào đó, phố huyện đã rầm rộ lên trong chốc lát rồi lại chìm sâu vào bóng tối, phố huyện lại trở lại với phố huyện. Bị giam cầm trong bóng tối và ám ảnh bởi cuộc sống cơ cực, buồn tẻ nơi phố huyện, Liên nhớ về cuộc sống tươi đẹp trong quá khứ ở Hà Nội. Đoàn tàu chở đi khát vọng của những con người, của chị em Liên, về một Hà Nội xa xăm, huyên náo, vui vẻ trong kí ức. Hoài niệm trong Liên trỗi dậy không chỉ kích thích quá khứ sống dậy mà còn nhen nhóm bao khát vọng âm thầm về ngày mai, dẫu chỉ là một ngày mai mơ hồ.

Niềm vui thoáng qua, và ngay sau đó là nỗi buồn ập đến day dứt, thấm thía vì sự ngậm ngùi, thương cảm cho hiện tại nơi phố huyện nghèo xơ nghèo xác mà sự xuất hiện của đoàn tàu chỉ làm rõ sự tương phản đến xót xa, sự tương phản của biểu tượng sự sống mạnh mẽ, giàu sang và rực rỡ với phố huyện tăm tối, buồn tẻ, với những kiếp người cơ cực. Thực chất, đoàn tàu chỉ lướt qua bên ngoài không gian phố huyện để rồi rất nhanh sau đó, trả phố huyện trở lại với màn đêm mênh mang, yên lặng. Đêm nào đoàn tàu cũng qua, vậy mà đêm nào cũng từng ấy cư dân cũng khắc khoải, kiên nhẫn chờ tới lúc đoàn tàu đi qua rồi mới lặng lẽ chìm vào bóng tối sâu thẳm, quen thuộc của mình. Thạch Lam đã thể hiện niềm trân trọng, xót thương của mình đối với những kiếp người nhỏ bé sống tăm tối, nghèo nàn, đồng thời cũng để thể hiện khát vọng hướng tới tương lai tươi sáng hơn.

Xem thêm:  Tả buổi lao động ở trường em - Văn mẫu lớp 6

“Cuộc sống đang cùn đi, gỉ đi” (Nam Cao) giữa cái bóng tối dày đặc của không gian, của cuộc đời, ánh sáng nhỏ nhoi trở nên quý giá hẳn lên, tất cả ánh sáng trong Hai đứa trẻ dù thiên tạo hay nhân tạo đều như vẽ ra những vạch đích khát vọng của những người dân, của chị em Liên, Hình ảnh đoàn tàu đã làm nổi bật lên nghệ thuật đối lập giữa ánh sáng và bóng tối, giữ thực tại tối tăm và quá khứ ngập tràn ánh sáng. Truyện ngắn có kết cấu vòng tròn như một bài thơ. Tác phẩm đã phảng phất một tự truyện. Đây cũng có thể là lí do khiến câu văn của thiên truyện trở nên mềm mại, sâu lắng và tế nhị chứa nỗi buồn man mác của nhân vật chính và cũng là của Thạch lam khi hồi cố tuổi thơ của chính mình.

Thái Lê Vân

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status