Viết bài tập làm văn số 1 – Văn tự sự và miêu tả (làm ở nhà)

Viết bài tập làm văn số 1 – Văn tự sự và miêu tả (làm ở nhà)

Hướng dẫn

Đề 1:

Kể lại một câu chuyện làm em cảm động.

Bài làm tham khảo

Hôm nay, tôi về nhà với khuôn mặt buồn rười rượi. Thấy vậy, mẹ hỏi tôi:

Có chuyện gì ở ữường hả con?

Tôi liền kể cho mẹ nghe về cuộc gặp gỡ bất ngờ và cảm động với Hiền, cô bạn thân của tôi trong suốt năm năm tiểu học.

Giờ ra chơi hôm nay, như mọi khi, tôi xuống căng tin để uống nước. Khi đi qua lớp 6C, tôi thây một bạn có mái tóc dài, cặp mắt ánh lên niềm tự tin nhưng lại bị khuyết tật một phần cơ thể. Đó là cánh tay trái, khuôn mặt thanh tú trông rất quen dù có mây vết sẹo dài trên má. Như buột miệng, tôi gọi: "Hiền ơi". Bạn quay lại, cặp mắt sững sờ, rồi chạy lại phía tôi và gọi to "Trang hả". "Đúng là Hiền rồi", không thể nào nhầm được, giọng nói, dáng vẻ và nhất là đôi mắt, không thể nào sai được. Chúng tôi cầm tay nhau, nhưng đúng hơn là tôi cầm tay phải của Hiền vừa đi vừa nói chuyện. Tôi nhìn Hiền và hỏi với giọng đầy nghi ngại:

Tại sao cậu lại bị…?

Tôi chưa nói xong câu, Hiền cắt ngang:

Cậu muốn hổi tớ tại sao lại bị mất một cánh tay đúng không?

Tôi gật đầu. Rồi Hiền kể:

Mùa hè năm kia, để mừng tớ đạt thủ khoa trường ở kì thi tốt nghiệp, bố mẹ tớ đã cho tớ và em trai đi píc-níc ở Côn Sơn. Nhưng một tai nạn bất ngờ đã đổ ập vào gia đình tớ. Khi về, bố mẹ, tớ cùng em trai đã bị hai thanh niên say rượu đua xe đâm phải. Kết quả là mẹ tớ và em tớ đã ra đi vĩnh viễn. Bố tớ bị mất đôi chân, còn tớ… tớ…

Kể đến đây, Hiền bỗng dừng lại, hai hàng nước mắt chảy dài. Cặp mắt long lanh trở nên buồn thăm thẳm. Tôi cũng suýt khóc và hỏi:

Cuộc sống của cậu như thế nào?

Hiền ngưng khóc và kể tiếp:

Lúc đó, tớ cũng muốn chết luôn nhưng tớ lại nghĩ đến bố’, cô giáo và tất cả các bạn. Ý nghĩ đó đã giúp tớ tiếp tục sống. Khi hai bố con tớ ỏ viện, đêm nào tớ cũng khóc. Khi đó, tớ mới hiểu cảm giác phải xa người thân như thễ nào! Sau 8 tháng điều trị, tớ ra viện. Mặc dù nhà không khá giả, bố lại đau ốm nằm ở viện nhưng bố đã động viên tớ đi học.

Lúc đầu, các bạn nhìn tớ như thấy con quái vật một tay với mấy vết sẹo. Nhưng sau khi biết được hoàn cảnh của tớ, các bạn đã ủng hộ, giúp đỡ tớ trong việc học tập rất nhiều.

Sáng tớ đi học còn chiều tớ đi phụ dì tớ bán bánh chuối ở gần trường.

Nghe xong câu chuyện, tôi rất cảm động và khâm phục ý chí của Hiền. Giờ ra chơi đã hết, tôi chào Hiền và lên lớp. Tồi quay lại vẫy tay chào, Hiền cũng vẫy tay và cười với tôi, một nụ cười cay đắng.

Mẹ nghe xong chuyện cũng rất buồn. Mẹ nói:

Con hãy nhìn Hiền mà noi gương, hãy cố gắng học tập tốt

Qua câu chuyện này, tôi cũng muốn nhắc các bạn, hãy tuân thủ luật giao thông để không xảy ra sự việc đáng tiếc giông Hiền nhé!

(Bài làm của học sinh)

Xem thêm:  Đặc điểm của văn biểu cảm

Đề 2:

Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong bài thơ có tính chất tự sự (Đêm naỵ Bác không ngủ, Lượm,…).

Bài làm tham khảo

Chuyện xảy ra vào một đêm chiến dịch Biên giới cuối năm 1950, Bác Hồ đã trực tiếp ra mặt trận chỉ huy và theo dõi cuộc chiến đâu của bộ đội và nhân dân ta.

Tôi là một chiến sĩ trong đội bảo vệ Bác Hồ ữong chiến dịch này. Bác cùng ban chỉ huy chiến dịch theo sát chiến trường để chỉ đạo các trận đánh và đội chúng tôi cũng hành quân theo Bác. Đêm nay Bác cháu tôi cùng nghỉ lại trong một cái lán nhỏ vách nứa, mái lá dựng xơ xác ở giữa rừng. Buổi tối, được phép Bác cho đi ngủ, tôi đã nằm xuống và ngủ ngay bên bếp lửa. Sau một ngày hành quân vất vả, giấc ngủ đến với tôi thật nhanh và thật say. Sau một giấc ngủ dài, tôi chợt thức dậy và nhìn thấy lửa vẫn cứ cháy rừng rực và Bác Hồ ngồi đó im lặng, trầm ngâm. Chợt tôi thấy Bác đứng lên, bước thật nhẹ nhàng tới chỗ các chiến sĩ đang nằm. Bác khẽ kéo chăn lên đắp cho anh em rồi lại về chỗ cũ ngồi gần bêp lửa. Anh lửa bập bùng soi rõ bóng Bác trên vách nứa. Bóng Bác cao lồng lộng như bao trùm lên các chiến sĩ đang nằm ngủ và đem thêm hơi ấm đến cho mỗi người. Tôi thấy lòng thật xúc động trước cử chỉ thân mật và đầy tình thương mến ấy của Bác. Tôi cất tiếng nho nhỏ hỏi: "Thưa Bác, Bác có lanh lắm không? Thôi trời khuya lắm rồi, cháu mời Bác đi ngủ một lát để mai còn hành quân tiếp". Bác Hồ nhìn tôi mỉm cười rồi đáp lại: "Cháu cứ đi ngủ đi, Bác thức thì mặc Bác. Bác có nằm nghỉ cũng chẳng yên lòng vì trong khi Bác được nằm trong lán trại bên ngọn lửa hồng thì hàng ngàn dân công, hàng ngàn chiến sĩ đang phải ngủ giữa rừng khuya, gió lạnh, mưa rơi, chỉ có lá cây thay chiếu, manh áo mỏng thay chăn". Thế là tôi đã biết rõ vì sao Bác cứ thức mãi trong đêm và tôi cũng không thể nào ngủ thêm được nữa vì những tình cảm yêu thương kính trọng Bác cứ xôn xang. Tôi đã thức luôn cùng Bác và tôi còn hiểu thêm điều này: "Đêm nay Bác không ngủ vì Bác là Hồ Chí Minh".

Xa xa, một con gà rừng nào đó đã báo hiệu trời sáng.

(Bài làm của học sinh)

Đề 3:

Hãy miêu tả một cảnh đẹp mà em đã gặp trong mấy tháng hè.

Loading...

Bài làm tham khảo

Bao giờ trước một chuyến đi chơi xa, em cũng rất hồi hộp. Và chuyến đi Yên Tử này cũng vậy. Sau một chặng đường dài đi qua nhiều địa điểm, nhiều nơi, chiếc xe đã dừng lại ở chân núi Yên Tử. Xe vào trong bãi còn mọi người thì chuẩn bị vào lễ chùa. Em ngước cổ nhìn lên cao, một ngọn núi cao hùng vĩ, từng làn mây cứ bay lơ lửng che phủ đỉnh núi. Mọi người đã đông đủ, tất cả bắt đầu vào chùa để chuẩn bị đi lên cao. Đây là ngôi chùa ỏ chân núi.

Ngôi chùa ở chân núi này có tên là "chùa Trình". Em thắc mắc về cái tên này, một vị sư trong chùa đã giải thích cặn kẽ cho em bằng giọng nói ấm áp. Sau khi nghe vị sư giảng giải về tên gọi của chùa, em đã hiểu thêm rất nhiều điều. Ngôi chùa này trông rất mới, chắc vừa được trùng tu tôn tạo. Vừa bước lên những bậc thang đầu tiên, em đã thấy khói hương toả nghi ngút. Trước mắt em là một cánh cổng rất cao có hàng chữ Nho viết trên đó. Mọi người chuẩn bị hương vào lễ. Em cũng theo mẹ vào xem. Trong chùa, một không khí linh thiêng, trầm mặc nơi cõi Phật. Trong chùa có hai bức tượng: một bức tượng Quan thế âm Bồ Tát đang ngồi thiền trên một đoá sen, còn một bức tượng là một vị sư, em được biết đây là vị sư trụ trì của chùa, sau khi Người viên tịch, mọi người đã đúc tượng đồng để tưởng nhớ. Đằng sau ngôi chùa chính còn rất nhiều các chùa nhỏ. Điều em thích thú nhất khi vào đây là chiếc chuông đồng. Quả chuông này rất lớn, nó phải nặng tới vài tấn và trên quả khắc nhiều hàng chữ Nho. Sau khi vào chùa Trình, mọi người lại tiếp tục cuộc hành trình lên trên lưng chừng núi, trên đó có ngôi chùa Hoa Yên.

Xem thêm:  Cổng trường mở ra

Vì còn nhỏ nên mọi người cho em đi cáp treo lên trên lưng chừng núi. Từ trên cáp treo nhìn xuống, núi rừng Yên Tử tirât hùng vĩ. Những cánh rừng cứ trập trùng, trập trùng. Em cảm tưởng như mình đang được đi trên một chiếc máy bay nhỏ bay qua một ngọn núi hùng vĩ. Đi cáp treo rất thích, chỉ cần tám phút là em đã có mặt trên chùa Hoa Yên. cảnh sắc chùa Hoa Yên thật đẹp, vừa cô kính vừa uy nghi. Khói hương toả thơm ngát. Vì đã ưưa nên em cùng mọi người nghỉ ăn trưa. Mọi người bảo nhau:

– Thế là chúng ta đã đi được một phần hai cuộc hành trình về nguồn rồi đấy.

Sau khi nghỉ ngơi, mọi người chuẩn bị hoa quả vào lễ Phật. Giữa bốn bề cây cối bạt ngàn, đoàn người hành trình về nguồn mỗi lúc một đông. Vì đây là một trong hai cõi Phật linh thiêng ở nước ta nên ai tới đây cũng cầu mong an lành hạnh phúc. Sau khi lễ chùa, mọi người lại tiếp tục trèo lên. Vì đã quá cao và dốc nên không có cáp treo, mọi người cùng nhau trèo bộ.

Đây là đoạn đường mà em cảm thấy vất vả nhất. Em phải trèo qua những mỏm đá lớn, chèo leo rất sợ. Có những mỏm đá có rêu rất trơn, mọi người đều rất cẩn thận để có thể giữ sức trèo lên tận đỉnh. Vì đã trèo lên khá cao nên những đám mây dần quấn quanh người em. Em ngó xuống dưới, chỉ thấy mây mù. Em đã sắp trèo lên tới đỉnh. Thỉnh thoảng em lại ghé vào mây quán quà lưu niệm hai bên. Những đám mây lắng đọng làm cho các món quà có đọng hơi nước rất đẹp. Em mua về biếu bà một chuỗi vòng rất đẹp có một trăm linh tám hạt tràng. Bà em thường hay đi chùa nên em muôn mua biếu bà để đem sự linh thiêng của cõi Phật về nơi thành phố nhộn nhịp. Những giọt mồ hôi đang dần lăn trên má em. Đê đến được chùa Đồng, em còn phải đi qua mấy ngôi chùa nhỏ hai bên đường. Chùa Đồng đã ở hước mắt em nhưng em phải đi qua một khe núi chơi vơi mới chạm tay được vào ba quả chuông đồng ở đây. Cuối cùng em đã chạm được tay vào một trong ba quả chuông. Vì trời đã sắp tối nên mọi người bắt đầu đi xuống. Đi xuống rất vất vả, mọi người phải vượt qua những khe núi cheo leo, mọi cử động phải rất cẩn thận không sẽ bị ngã nhưng ai đây đều rất vui. Cuối cùng tám giờ tối em đã ra tới bến xe để đi về, em đã mua rất nhiều vòng Phật đê làm kỉ niệm.

Xem thêm:  Viết bài tập làm văn số 3 - Văn biểu cảm (làm tại lớp)

Dù chuyến đi Yên Tử đã trôi qua nhưng em không thể nào quên được cảnh sắc hùng vĩ, linh thiêng nơi đó. Em sẽ không bao giờ quên cái cảm giác kì lạ có những đám mây vây quanh mình trên đỉnh núi. Em sẽ cố’ gắng học thật giỏi để một năm nào đó em sẽ trở lại cõi Phật linh thiêng này.

(Bài làm của học sinh)

Đề 4:

Em hãy tả một người bạn thân của em.

Yêu cầu

Kiểu bài: Tả người.

Yêu cầu nội dung:

+ Giới thiệu người mà em định tả.

+ Tả cụ thể: chân dung (hình dáng), tính cách, hành động, việc làm.

+ Qua đó bộc lộ tâm sự, cảm xúc của em đối với người em đang tả.

Bài làm tham khảo

Ở lớp 6A2, em thân nhất với Khoa. Hai đứa cùng học chung với nhau. Khoa là học sinh ngoan nên được nhiều người quý mến.

Hằng ngày đến lớp, Khoa thường mặc bộ đồng phục quy định của trường: chiếc quần tây xanh đậm và chiếc áo sơ mi trắng. Khoa có làn da hơi ngăm đen, dáng người cao thon thả, khuôn mặt hình trái xoan với chiếc mũi dọc dừa….

Khoa là người vui tính, hay nói chuyện vui đùa suốt ngày, với bạn bè thì luôn nhiệt tình giúp đỡ, điểm số các môn học, các bài kiểm tra thường kì lúc nào cũng cao. Học giỏi như vậy đây mà bạn chẳng bao giờ biêu hiện một hành vi nhỏ nào của tính kênh kiệu

Bạn bè kể cả nam lẫn nữ đều mến và quý Khoa. Cô giáo thường khen Khoa có tính tự lực cao và đó cũng là tính cách đẹp mà chúng em cần học hỏi.

Khoa không chỉ là một học sinh giỏi mà còn là một người chăm làm. Việc gì đến tay Khoa cũng được bạn làm chu đáo và cẩn thận, ở nhà, Khoa là một đứa con ngoan. Ngoài việc học, Khoa còn giúp cha mẹ làm một số việc vặt đê cha mẹ có thời gian nghỉ ngơi. Góc học tập của Khoa cũng rất gọn gàng và ngăn nắp. Sách vở, đồ dùng học tập thứ nào ra thứ nấy…

Khoa là một người bạn tốt, một tấm gương sáng, xứng đáng là đội viên Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh.

(Bài lầm của học sinh)

Mai Thu

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

DMCA.com Protection Status