Viết một bài văn về cuộc sống tương lai của hai bố con bằng giọng kể của nhân vật Xô-cô-lốp

Đề bài: Em hãy viết một bài văn về cuộc sống tương lai của hai bố con bằng giọng kể của nhân vật Xô-cô-lốp.

Tôi là Xô-cô-lốp và sau vụ chiếc xe tài chở hàng của tôi va quệt vào chân một con bò, cho dù con bò chẳng bị làm sao và tôi cũng đã hết sức van nài, xin xỏ nhưng anh kiểm soát xe hơi vẫn thu hồi bằng lái của tôi. Thế là tôi thất nghiệp. Mùa đông đã đến với cái lạnh ghê người, tôi phải xoay sở làm đủ mọi việc để kiếm sống qua ngày cho hai bố con. Tôi viết thư cho một người bạn cùng đơn vị hồi chiến tranh, hiện đang làm nghề lái xe ở huyện Ka-ra-sư. Anh ấy đã nhắn tôi đến và hứa sẽ xin cho tôi làm ở bộ phận thợ mộc độ chừng nửa năm, chờ tĩnh cấp bằng lái mới thì tôi lại có thể tiếp tục công việc lái xe trước đây. Thế là bố con tôi lên đường.

Khoảng cách từ U-riu-pin-xcơ đến Ka-ra-sưkhá xa đối với hai cha con tôi. Không có tiền đi xe, hai bố con tôi đành đi bộ nhưng tôi không hề thấy mệt mỏi. Va-ni-a tung tăng chạy bên cạnh tôi trong suốt cả quãng đường. Lúc nào nó mỏi chân, tôi lại cõng nó trên lưng hoặc cho ngồi trên vai cho con nhìn được mọi thứ xung quanh trên đôi vai tôi. Tiếng nói cười đùa của một đứa trẻ của Va-ni-a khiến tôi vơi bớt nỗi nhọc mệt dọc đường. Thế rồi sau mấy ngày vừa đi vừa nghỉ, bố con tôi cũng đến được Ka-ra-sư.

Sauk hi đã nghỉ ngơi vài ngày lấy lại sức, tôi bắt đầu đi làm ở xí nghiệp cơ khí của huyện. Anh bạn dành cho bố con tôi một căn phòng gần bếp. Sáng sáng, tôi dậy thật sớm lo bữa ăn cho bé Va-ni-a. Chẳng có gì nhiều nhưng thường là một mẩu bánh mì và một chai sữa nhỏ, thình thoảng có thêm cái trứng gà luộc. Còn tôi thì nhịn đói đi làm.

Xem thêm:  Phân tích nghệ thuật trào phúng trong đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng

Vợ chồng anh bạn có một đứa con gái tên là Na-ta-sa, hơn Va-ni-a vài tuổi. Hai đứa trẻ nhanh chóng làm quen với nhau và tỏ ra quấn quýt. Điều đó làm cho tôi cảm thấy vui và an tâm. Tối tối, hễ tôi về đến nhà là Va-ni-a chạy ào tới ôm chặt lấy rồi hôn tới tấp, vừa hôn vừa hỏi: “Con nhớ bố lắm! Bố có nhớ con không hả bố?”. Tôi bế thốc nó lên, dụi dụi bộ râu cằm vào má nó. Cu cậu thích chí cười khanh khách. Cơm nước xong, hai bố con lên giường. Tôi lấy cuốn sách dạy chữ ra dạy Va-ni-a nhận biết thêm vài chữ cái. Thằng bé ham học và có trí nhớ khá tốt, học đâu nhớ đấy. Nó hay hỏi: Thế nào? Tại sao? y như cậu con trai tôi ngày trước, hồi bằng tuổi nó. Khoảng độ chín giờ đêm là tôi tắt nến và kể cho Va-ni-a nghe một câu chuyện cổ tích nào đó trước khi đi ngủ. Cậu bé rất thích những câu chuyện cổ tích như Đàn thiên nga, Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn, Cô bé quàng khăn đỏ, Gà Trống và Cáo… Nó nghe đi nghe lại nhiều lần, nghe nhiều đến mức Va-ni-a thuộc lòng và kể diễn cảm và có những hành động phụ họa theo câu truyện thật vui nhộn. Nó có thói quen là bắt tôi ôm chặt vào lòng hồi lâu rồi mới ngủ. Nghe tiếng ngáy khe khẽ của nó, nước mắt tôi lại lặng lẽ ứa ra cay xót quanh mi vì mình chưa có điều kiện để lo cho con một cuộc sống đủ đầy.

Nửa năm ở Ka-ra-sư trôi qua rất nhanh. Tôi đã rất vui, có thể nói là niềm vui mong đợi bấy lâu của t khi được tỉnh cấp cho giấy phép lái xe mới và được xí nghiệp giao cho một chiếc xe tải cũ kĩ dùng để chở nông cụ ở các nông trường quanh vùng. Chị chủ nhà đã xin cho Va-ni-a vào học lớp 1 ở trường Tiểu học gần nhà và giúp tôi đưa đón cháu mỗi ngày. Tôi thấy cuộc đời này vẫn đáng sống bởi xung quanh tôi còn có rất nhiều người tốt họ thường xuyên quan tâm giúp đỡ bố con tôi

Đi học được hơn một tháng, Va-ni-a đã biết viết những chữ đơn giản. Đặc biệt, nó rất thích viết mấy chữ: bố, mẹ, con trai, anh, chị, nhà, chim, cá, xe ô tô… Tôi mua cho nó một hộp chì màu. Nó mê mải vẽ hoa, vẽ chim, nhà cửa, cây cối… Những nét vẽ nguệch ngoạc, non nớt nhưng rất dễ thương. Một hôm, Va-ni-a tíu tít khoe với tôi bức vẽ bố mẹ và con trai. Tôi xuýt xoa khen đẹp khiến Va-ni-a sung sướng nhảy cẫng lên, trong khi tôi xúc động đến trào nước mắt vậy là niềm vui gia đình nó ra thế nó là một điều gì đó thật giản dị nhưng lại làm tôi như sung sướng ở tận đáy lòng vì hạnh phúc.

Bố con tôi đã vượt qua giai đoạn vất vả nhất của cuộc đời. Xí nghiệp nơi tôi làm việc phân cho tôi một căn phòng tập thể nho nhỏ mười mấy mét vuông đủ để bố con tôi đã có một mái ấm thực sự. Tôi đã tự hứa với mình là sẽ làm việc hết sức để lo cho cuộc sống của Va-ni-a. Chắc chắn, tương lai của nó, số phận của nó phải thật tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn tôi nhiều. Có như thế thì những cố gắng của tôi trước đây mới không trở nên vô ích. Hôm chuyển về nhà mới, tôi trồng một cây táo ở đầu nhà làm kỉ niệm. Chiều chiều, hai bố con tôi xách nước tưới cây. Chỉ vài năm nữa là cây táo ấy sẽ ra hoa. Tôi bắt đầu nghĩ tới tuổi già bình yên của mình bên cạnh cậu con nuôi mà tôi yêu quý.

    Xem thêm:  Nghị luận xã hội về quan điểm sau: Chỉ có vào Đại học thì cuộc đời mới có tương lai
    Nhận thông báo qua email
    Nhận thông báo cho
    guest
    0 Comments
    Inline Feedbacks
    View all comments
    DMCA.com Protection Status