Viết truyện ngắn theo ngôi thứ nhất kể về con gà chọi bị bỏ rơi hay nhất

Bạn đã bao giờ nghe được ý tình trong tiếng chim hót, đọc được suy nghĩ của động vật qua hành động của nó? Thế giới động vật vốn không vô tri vô giác như bạn từng nghĩ đâu. Hãy tin tôi đi, mỗi con vật đều có một nỗi lòng riêng. Tiếng chó sủa ấy có thể là sự vui mừng khi gặp lại người chủ, có thể là sự cảnh giác khi thấy một người lạ. Chỉ cần dùng tấm lòng mình để lắng nghe, bạn sẽ thấy động vật cũng thật kì diệu biết nhường nào. Hôm nay, bạn có muốn vào vai một chú gà chọi bị bỏ rơi, để xem tâm tư suy nghĩ của nó thể nào? Muốn vậy, bạn phải nói ra rằng, vì sao nó bị bỏ rơi, bị bỏ rơi như thế nào và cảm xúc ra sao, cuối cùng có được đoàn tụ không. Đây là suy nghĩ của động vật, nhưng cũng không vì thế mà bạn suy nghĩ một cách hời hợt đâu nhé! Hãy đặt tâm hồn mình vào hoàn cảnh chú gà ấy để có thể thấu hiểu suy nghĩ nó. Chúc các bạn thành công!

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 BÀI VIẾT SỐ 3 LỚP 10 ĐỀ 3 VIẾT TRUYỆN NGẮN THEO NGÔI THỨ NHẤT KỂ VỀ CON GÀ CHỌI BỊ BỎ RƠI

Ngày trưa nè nóng bức, nằm dưới tán cây rấm từng hạt thóc ngon lành, uống dòng nước mát lạnh, với một anh chàng gà chọi như tôi là tuyệt hơn bao giờ hết rồi. Và đặc biệt, sau lần tôi với anh chủ đoàn tụ và hiểu nhau, niềm hạnh phúc được nhân lên gấp bội. Các bạn sẽ không bao giờ tìm được câu chuyện về tình chủ-tớ tuyệt vời mà cũng đầy gian nan như chúng tôi đâu, tôi dám chắc! Và câu chuyện tôi bị cậu chủ bỏ rơi, rồi lại đoạn tụ đã làm sâu sắc thêm mối tình gắn bó này.

Ngày thoát ra khỏi chiếc vỏ trứng, tôi được tràn ngập trong tình yêu thương của cả gia đình, đặc biệt là cậu chủ. Khi tôi cứng cáp được vài tuần, cậu chủ mừng sinh nhật đầu tiên ấy bằng một món quà bất ngờ cho tôi. Chiếc chuồng gỗ to, rộng, thoáng mát và trang trí vô cùng đặc biệt.
– Từ hôm nay chú mày sẽ ở đây nhé. Ăn mau lớn lên nào, chúng ta còn khám phá nữa chứ gà ơi… – Cậu chủ hào hứng.

Lời thúc giục mau lớn, cùng đi khám phá ấy đã làm tôi, một giống gà chọi thuần bắt đầu nổi máu phiêu lưu. Như một phản xạ bản năng, tôi mong chờ bản thân lớn lên, được bước chân ra bầu trời rộng lớn ngoài kia để có thể được tranh đua cao thấp với những anh bạn gà chọi khác. Tháng ngày êm đềm ấy trôi qua từng ngày thật nhẹ nhàng. Tôi được cậu chủ huấn luyện những kĩ năng cơ bản để có thể trở thành chân chọi không thua bất kì ai. Những buổi chiều tập chạy, tập đạp. Những ngày tập mổ, đạp cánh. Thấm thoát tôi đã trở thành một tay gà chọi dũng mãnh. Hai bắp chân tôi nổi lên những thớ cơ cuồn cuộn. Chiếc cổ dài lêu nghêu, làn da đỏ càng làm tăng thêm sự máu lửa của tôi. Chiếc mào đỏ, cặp mỏ dài và sắc nhọn. Tôi dũng mãnh tung đôi cánh rộng đạp phành phạch. Điều ấy làm tôi thích thú vô cùng vì mỗi lần như thế, cậu chủ đều cười khì khì và thưởng cho tôi con giun béo ngậy.

Tôi là một chú gà chọi đẹp, có tướng. Điều ấy không phải chỉ riêng tôi cảm nhận mà tất cả mọi người đều tấm tắc khen cậu chủ có chú gà cưng như tôi. Rồi ngày xuân đến, những lễ hội tấp nập bắt đầu. Giờ là lúc tôi biết mình chuẩn bị có những trận chiến ngày xuân rồi.
– Ăn đi rồi chuẩn bị lên đường cho những đứa khác thấy chúng ta là số một nào chú mày!! – Cậu chủ đặt đĩa thức ăn vào chuồng rồi thúc giục tôi.
Trong tôi giờ đây tràn đầy năng lượng. Tôi sẵn sàng rồi, tôi đã sẵn sàng để chứng minh cho cậu chủ thấy tôi là số một, chứng minh rằng những sự chăm sóc, gắn bó lâu nay giữa chúng tôi là không hề vô nghĩa. Bọc lại cựa, lau hầu bằng thuốc bắc, chải chuốt lại lông. Chúng tôi lên đường! Trận đầu tiên, tôi dễ dàng đánh bại anh bạn gà chọi bên kia chỉ bằng cú phi nước đại mạnh mẽ. Trận đấu thứ hai cũng như thế. Những cú mổ của tôi tỏ ra rất có hiệu quả. Ra đòn như giáng xuống đối thủ, lần lượt tôi tạo nên tiếng tăm của mình. Những tay chơi chính hiệu bắt đầu hỏi dò cậu chủ mua lại tôi với giá cao. Không chần chừ, cậu chủ từ chối thẳng thừng. Bởi vì tôi biết rằng giờ đây, chúng tôi là đôi bạn thân, gắn bó với nhau như hình với bóng.

Ngày này qua ngày khác, những buổi chọi của chúng tôi đều vô cùng êm đẹp. Và chúng tôi cũng vào đến trận cuối cùng. Nếu thắng, chúng tôi sẽ nhận được phần thưởng là số tiền khá lớn, đủ để cậu chủ mua chiếc xe mơ ước và đồ ăn chăm cho tôi. Tôi biết trận đấu này rất quan trọng và cậu chủ cũng đặt rất nhiều niềm tin vào tôi, không chỉ những trận đấu dũng mãnh qua mà cả những tháng ngày gắn bó trước kia nữa. Như thường lệ, sân đấu là một vòng tròn được vây kín bởi người xem. Đối thủ trận chung kết của tôi là anh bạn gà chọi có vẻ già dặn hơn tôi, trông khá là tự tin. Trận chiến bắt đầu trong sự cổ vũ hò reo của mọi người. Trong đầu tôi bây giờ chỉ có hình ảnh cậu chủ, chỉ có khát khao chiến thắng để chúng tôi có thể thực hiện ước mơ. Anh gà kia tỏ ra vô cùng điêu luyện trong từng cú ra đòn. Tôi cũng chẳng phải tay vừa vì sau đó, tôi đều đáp trả bằng pha đạp chất lượng. Nhưng đối thủ lần này của tôi thật là lạ. Anh ta không hề tung đòn dồn dập mà chỉ vờn vờm tôi. Tôi càng hăng máu, mổ chiêc mỏ sắc nhọn về đối thủ mà lại lần nữa, anh ta né được hết. Ôi không! Đến khi tôi nhận ra vấn đề thì đã quá muộn. Lúc này tôi đã thấm mệt, những cú ra đòn không còn dũng mãnh nữa và giờ là lúc anh ta đáp lại đòn tấn công của tôi. Đạp cánh, mổ tới tấp, phi nước đại mạnh mẽ. Sao anh ta lại mạnh đến thế? Sao anh ta ra đòn chuẩn đến thế? Câu trả lời là tôi đã mắc lừa, phung phí sức lực. Và cuối cùng, sức trẻ không thể thắng được kinh nghiệm kia. Tôi bị hạ gục trong sự sững sờ của cậu chủ hoà vào với niềm vui mừng của bên kia, sự tung hô của người xem đối diện. Tôi đã thua thật sao? Cậu chủ ơi ta đã thua thật sao? Ta không thể mua được xe cho cậu thật sao? Lần đầu tiên trong đời tôi gục ngã. Chúng tôi trở về nhà tỏ rõ sự thất vọng. Những ngày sau đó, không khí vẫn như vậy. Cậu chủ vẫn như thế nhưng vẻ mặt đượm buồn. Tôi tự nhủ bản thân sẽ cố gắng trong những trận chiến tiếp theo. Và ngày mong chờ cũng đến. Nhưng ôi không. Tôi lại thua, liên tiếp là những trận chọi thua. Tôi bị gạ gục chóng vánh, nhận lại những đòn giáng như búa bổ của đối thủ. Cả người tôi đau nhức, đi lại đã thấy khó khăn. Cậu chủ dần mất niềm tim vào tôi và những ngày sau đó, các bạn biết rồi đấy. Tôi nằm bẹp dí một góc, chẳng đoái hoài gì cả. Dần dần cậu chủ như quên lãng tôi. Cậu chủ lại đem về một anh bạn gà khác. Không còn là tôi ở vị trí số một, không còn những lời cưng chiều nữa. Tôi giờ đây là kẻ thất bại, bị bỏ rơi. Ngày ngày tôi phải đi kiếm ăn ngoài vườn. Tôi muốn quay lại những ngày đầu, quay lại ngày tháng hạnh phúc kia nhưng giờ tôi phải làm sao?Tôi đã bị bỏ rơi từ bao giờ rồi. 

Xem thêm:  Hãy hóa thân vào que diêm để kể lại chuyện Cô bé bán diêm

Tôi có lẽ là minh chứng rõ ràng nhất cho câu nói: ”Lên voi xuống chó”. Ngày ngày hoài nhớ về kỉ niệm giữa tôi và cậu chủ. Đâu còn những buổi tập chạy hăng say nữa, còn đâu những lời nói âu yếm từ người bạn tôi hằng yêu quý. Tất cả với tôi giờ đây đều là kỉ niệm mà thôi. Còn hiện tại, tôi là ”ông gà chọi”! Nói chễm chệ thế thôi chứ tôi còn đang tuổi như mấy anh bạn đang sung sức chọi ngoài kia, chắc là ngang với đối thủ đã làm cho tôi thân bại danh liệt ngày ấy. Nằm chết dí trong góc chuồng, không một ai đoái hoài. Có lẽ có mơ cũng chưa bao giờ tôi lại mơ tàn tạ như này. Cậu chủ cái ngày bỏ rơi tôi đã có anh bạn khác, cũng phổng phao chẳng kém gì tôi. Buồn lắm, thất vọng lắm nhưng biết làm sao đây?! Sớm sớm kiếm ăn bên góc vườn cho qua ngày, tưởng như thế là kết thúc cuộc đời của kẻ đã từng là ‘bá chủ thiên hạ’ này sao… Nhưng cái buổi sáng hôm ấy đã làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của cậu chủ về tôi, và cũng là bước ngoạt, giúp cậu chủ hiểu được tấm lòng của tôi.
Sáng đó, tôi đang kiếm ăn bên góc vườn như bao ngày thường khác. Bỗng đâu tiếng kêu thất thanh:
– Ôi thôi con chó kia! Sao lại cắn gà chọi của tao thế này? Mau tránh ra đi!

Loading...

Đó là giọng cậu chủ mà, có chuyện gì thế nhỉ. Tôi vội chạy ra xem tình hình. Ôi trời thì ra con chó ở đâu đã cắn anh bạn mới của cậu chủ. Máu đã chảy ra hết lông cậu ta rồi. Không dừng lại, con chó hung hãn nhe những chiếc răng dài, nhọn chực cắn cậu chủ. Từng tiếng gầm gừ như ăn tươi nuốt sống khiến tình hình càng thêm sợ hãi. Cậu chủ dù tức, lắm nhưng cũng phải lùi lại. Con chó càng được thể tiến tới. Dường như nó không ngần ngại gì cả, chỉ chực ngoạm ngay lấy cả cậu chủ lẫn anh bạn kia thôi. Trong giây lát, theo phản xạ bảo vệ cậu chủ năm xưa, tôi một mạch phi đến, giương đôi cánh rộng bay lên và mổ một cú trời giáng xuống sống mũi con chó. Một thoáng bất ngờ, nó kêu oẳng oẳng rồi lùi lại. Có lẽ chính kinh nghiệm chiến đấu ngày trước đã làm cú mổ của tôi trở nên khác lợi hại. Con chó lao thẳng về phía tôi, lè cái lưỡi dài nhơn nhớt, hàm răng sắc nhọn tấn công. Nhưng tôi đâu có vừa, né sang một bên, tôi mổ cú thứ hai vào giữa trán, nó lại oẳng oẳng kêu lên. Lập tức, bộ móng chân trước nó vung lên làm tôi không kịp trở tay. Một vệt dài ở cổ, máu bắt đầu rỉ ra. Nhưng tôi không lấy làm sợ hãi. Nhiệm vụ sinh tử quan trọng nhất của tôi bây giờ là bảo vệ cậu chủ, người bạn nuôi nấng tôi. Cú thứ hai, con chó vả vào ức tôi cái đau điếng. Tôi loạng choạng nhưng không hề nao núng, tung cánh nhảy lên mổ liên tiếp vào đầu, mặt cùng với bộ móng sắc nhọn. Và cú chí mạng, tôi mổ trúng vào khoé mắt. Con chó rú lên và chạy mất. Tôi kiệt quệ sức lực quỵ xuống trong sự thoải mái hơn bao giờ hết. Bởi vì tôi biết, tôi vừa bảo vệ được cậu chủ, đã chứng minh cho cậu chủ rằng tôi không hề vô dụng, chưa bao giờ chịu thất bại. Tôi tỉnh dậy trong chiếc chuồng từ ngày đầu tiên ấy, vẫn thân thuộc nhưng sao lại cảm giác lạ đến thế… Những vêt thương đã được lau thuốc và băng bó lại cẩn thận, chắc là cậu chủ làm. Còn hơi đau đớn sau hai cú tát trời giáng vào người, nhưng bây giờ, tôi nhẹ nhõm hơn lúc nào hết. Rồi bỗng dưng hơi ấm thân thuộc lại gần tôi, ôm tôi vuốt ve bộ lông:
– Anh xin lỗi chú mày. Từ nay anh sẽ không bỏ rơi chú mày nữa. Nhờ có chú mày mà chúng ta không bị con chó ấy làm nguy hiểm. Chúng ta sẽ cùng anh bạn mới kia đi đấu những trận đấu, cùng nhau tập luyện ngày ngày nữa. Đồng ý không nào?

Xem thêm:  Phân tích cảm hứng nhân đạo trong các đoạn trích "Truyện Kiều" lớp 10

Vẫn giọng nói ấy nhưng sao ấm áp quá. Chắc có lẽ là ấm từ lòng tôi đây chăng. Thật mừng vì cậu chủ đã nhận ra được tấm lòng của tôi. Không muộn màng nhưng cũng vừa lúc. Từ ấy, chúng tôi bắt đầu những ngày mới đầy hứng khởi, khao khát. Anh bạn kia đã cùng tôi thắng bao trận đấu. Giờ đây, đệ nhất gà chọi đã lại thuộc về tôi, là ‘đệ nhất’ đấy!

Đúng là chẳng có vinh quang, thành công nào luôn sẵn trước mắt cả. Chẳng có tình cảm bền lâu nào mà không tải qua quá trình gian nan, trắc trở. Ngày hôm nay chúng tôi gắn bó với nhau là cả chặng đường dài để hiểu nhau, có sai lầm, có nhụt chí, có không tin tưởng. Nhưng xét lại cho sau cùng thì tình yêu luôn là bất diệt, luôn soi sáng chúng ta đến với cái đẹp nhất!

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 VIẾT TRUYỆN NGẮN THEO NGÔI THỨ NHẤT KỂ VỀ CON GÀ CHỌI BỊ BỎ RƠI

Có lẽ không phải ái cũng có thể thấm thía hết nỗi đau bị bỏ rơi lại phía sau. Nhìn chú gà con bé nhỏ bên vệ đường run rẩy sợ hãi được cậu chủ chăm sóc, tôi rùng mình nhứ lại khoảnh khắc quá khứ, cái khoảnh khắc tôi chẳng bao giờ quên được mình bị bỏ lại một mình giữa bãi chiến trường đẫm máu của cuộc đấu gà chọi khốc liệt

Thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng tôi chưa bao giờ quên từng giây từng phút cảm giác mình bị bỏ rơi đau đớn và xót xa như thế nào. Sau trận đánh khốc liệt với tên gà chọi Sấm Sét ấp trên, tôi – kẻ cứ ngỡ mình sẽ trở thành huyền thoại uy quyền trong làng gà chọi này cuối cùng thất thểu nằm im trong vũng máu, đau đớn không thể dãy dụa. Nhìn đội cưa sắc nhọn bị bật tung, tôi nhớ lại hình ảnh hào hùng, anh dũng của mình trong trận đâu. Tôi bước vào trận đấu đầy khí thế cùng ánh mắt tin tưởng của cậu chủ nhỏ, đưa ra những cú đá hích mạnh mẽ xuất thần. Tối cảm thấy máu tôi đang nóng hừng hực lên, chắc cái mặt đã đủ tía tai để cho cái thằng Sấm với Sét nổi tiếng kia một trận nhừ tử. Vậy mà nhoáy một cái, vừa mới xòe đôi cánh tôi đã bị hắn hất tung, hai cái cựa dài quặp vào cánh tôi xoáy mạnh. Tôi dãy dụa không yên nhìn về phía cậu chủ nhỏ tôi yêu quý, tức giận vì phải nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng món đồ chơi siêu nhân cậu ao ước. Tên Sấm Sét kia đầy đắc thắng trở về nhà vui vẻ, còn lại tôi và cậu chủ nhỏ một mình trên bãi vắng. Cậu định đưa tay ôm lấy tôi. Nhưng bàn tay ấy vừa chạm vào cũng đã khiến tôi đau khủng khiếp. Lòng kiêu hãnh của một con gà chọi mới lớn khi ấy không cho phép tôi chấp nhận thua cuộc. Tôi thét lên, gắng dãy dụa, chiếc mỏ nhọn liên tục mổ vào không khí. Mắt tôi đỏ ngầu, giận dữ. Cậu chủ nhỏ cố chạm vào tôi nhưng đều bị tôi mổ ác liệt. Nào ngờ sau một phút bất cẩn, tôi mổ mạnh vào tay cậu khiến tay tím lại hình như sắp bật máu nhưng tôi cũng chẳng hề quan tâm, đầy giận dữ đổ oán trách cho cậu. Đôi mắt trẻ thơ của cậu đãm lệ, cậu hét lên:

– Tớ không chơi với cậu nữa. Cậu xấu lắm

Rồi cậu vụt chạy đi, để lại tôi bơ vơ trong cái nắng chiều vàng nhạt cuối ngày. Tôi hoan hỉ mình cóc sợ gì sất, ai thèm chơi với cậu chứ. Bao nhiêu oán trách tôi đều đổ lên tại câu. Nhìn vết thương này mà xem, cái tên gà kia ác thật cũng tại cậu cả sao lại cho tôi đấu với hắn chứ, món đồ chơi kia chả hay ho chút gì hết, chán phèo. Nhưng cái niềm tự tin, kiêu hãnh hão ấy chả bao lâu như ngọn nến le lói bị mấy ngọn gió lạnh mùa đông thổi cho tắt ngúm. Tôi bắt đầu run cầm cập, cái lạnh thổi đến làm những vết thương ở cánh và chân tê buốt. run rẩy, tôi co rúm lại cố lấy đôi cánh thương tích che mình lại. Tôi bình thường luôn tự hào vì cặp giò rắn rỏi, lớp lông mỏng để lộ những đường vân tuyệt đẹp, vậy mà giờ đây lại ghen tị với mấy thằng gà nhà lắm lông chắc chả sợ gió lạnh. Cố nhón ra nhặt nhạnh những tia nắng càng lúc càng lìa xa chân tôi, lạnh quá và sau đó bóng tối phủ đầy trước mắt tôi. Tôi kêu lên sợ hãi mà không một ai nghe thấy. Tôi gọi ông chủ rồi gọi cậu chủ ai cũng được chỉ cần đến cứu tôi thôi. Nhưng lâu lâu quá, bóng tôi đen ngòm, gió rít từng cơn, những ngọn cỏ cành cây như rì rầm rồi lại như quát tháo dọa nạt. Tôi nhắm tịt mắt lại cuộc sống thường ngày hiện ra đậm nét. Ôi chiếc lồng đệm rơm thơm mùi lúa chín ấm áp, ôi những con giun con dế ngon lành đang đón đợi. Còn có thể thấy cả gia đình cậu chủ đến chăm lo cho từng chú gà chọi chúng tôi nữa chứ. Tôi thèm được vuốt lông biết mấy, thèm được ăn lấp đầy cái bụng rỗng, tôi mê mệt trong trí nhớ. Và cứ mỗi lần tôi sắp mổ được con giun, sắp chạm vào đống rơm ấm áp thì cơn đau lại nhói lên, đẩy tôi đứng trên vực thẳm của hiện thực Thấy mình không thể tiếp tục như này được nữa, tôi gắng tích góp toàn bộ sức bình sinh vốn có của mình gắng gượng dậy. Một lần, hai lần rồi ba, bốn cứ thế tôi thất bại đến lần thứ năm một chan có vẻ như sắp đứng được thì ụp. Cả thân tôi sụp xuống đôi cánh đập xuống đất lạnh, đau buốt tôi nằm im chấp nhận. Nhìn xung quanh, những chiếc xe với ánh đèn pha lóa mắt đến rồi đi, và đã rất nhiều lần tôi ngỡ có ai đến tìm mình. Cuối cùng đến cả một bóng xa cũng chẳng mang theo hi vọng của tôi cuối cùng của tôi đi mất. Tôi chấp nhận số phận mình, mê man trong những mảnh quá khứ êm dịu, đôi khi rùng mình bởi tiếng chờ đợi cuả những con chuột cống to bự hay tiếng rùng rợn của những con quạ đen. Tôi cứ thế lịm dần đi, không có lấy chút sức mạnh chống cự. Và rồi tôi đã mơ. Mơ về một bàn tay ấm áp quen thuộc ôm lấy tôi, sốt sắng cố tìm hơi thở còn sót lại của tôi. Tôi như thấy mình được dịu dàng chăm sóc, đôi cánh đau, đôi chân bật móng được xoa dịu bằng nước ấm, và tôi lại được trở về với ổ rơm ấm áp quen thuộc. ô kìa bàn tay của cậu chủ đang vuốt đầu tôi, xoa nhẹ chỗ đau. Kể cứ mơ như này có phải tốt không cơ chứ. Rồi dần dần tất cả chìm vào tĩnh lặng. Tôi biết chỉ là mơ thôi mở mắt là gió sẽ thét gào, có khi mấy con chuột, quạ đang xơi tái tôi mất. Không chịu đựng được tò mò, tôi mở mắt ra. Ôi căn nhà thân thuộc và rồi đôi mắt cậu chủ nhìn tôi đầy âu yếm mà cũng đầy ân hận. Ánh mắt long lanh ấy làm tôi nhớ lại ngày xưa biết mấy. Khi tôi chỉ mới là quả trứng đã nghe tiếng cậu chủ, khi đạp vỏ cậu cũng là người đầu tiên gặp tôi, long lanh đôi mắt hét lên quá đỗi vui sướng. Chúng tôi đã gắn bó biết mấy, cùng nhau trốn ông chủ đi đá lung tung khắp sới cùng đám trẻ trong ấp. Tôi lặng thinh xúc động. Ông chủ bước đến xoa đầu tôi thở phào:

Xem thêm:  Phân tích bài Tựa Trích diễm thi tập của Hoàng Đức Lương

– May mà tới kịp không thì…

Cậu chủ nhỏ cúi đầu xin lỗi ông chủ, xoa xoa lấy tôi:

– Tớ xin lỗi tại tớ ham chơi lại còn giận dỗi cậu. Cậu đừng buồn nhé. Tớ có kiếm cho cậu cả đống đồ ăn ngon cho cậu ăn trị thương nè

Tôi chỉ muốn phì cười nhưng gà sao cười được nhỉ. Tôi vui sướng nhìn cậu, cảm thấy mình may mắn biết mấy khi không bị nằm queo giữa bãi đất hoang hay bị xơi tái mà được về lại với mái nhà xưa cũ. Tình cảm của chúng tôi vì thế cũng thêm gắn bó.

Giờ tôi đã là một chú gà chọi dũng mãnh, đôi chân lành lặn với đôi cựa rắn rỏi, có thể đi khắp đó đây làm cậu chủ tự hào nhưng khoảnh khắc hôm ấy đã cho tôi bài học đắt giá về lòng kiêu ngạo, sự tức giận bồng bột, cảm giác thấm thía sợ hãi khi bị bỏ lại cô đơn một mình không có ai bên cạnh.

Nguồn Vietvanhoctro.com

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Từ khóa từ Google:

  • viết một đoạn văn ngắn theo ngôi kể thứ nhất về số phận và nỗi niềm của một con gà chọi bị bỏ rơi
DMCA.com Protection Status