Viết về bà ngoại kính yêu của em

Viết về bà ngoại kính yêu của em

Hướng dẫn

Cháu yêu ngoại lắm ngoại ơi!

Cháu mong ngoại khoẻ, yêu đời tươi vui.

Ngoại như tia nắng mặt trời,

Sẻ chia ánh sáng, chăm đàn cháu con…

Cả thời thơ ấu, em sống gần bên bà ngoại. Được bà chắt chiu nuông chiều, nên hơn ai hết, em kính yêu ngoại vô cùng. Bởi vậy khi cô giáo ra đề Tập làm văn, hễ cứ viết về người Phụ nữ em yêu quí nhất, thì ngoài mẹ ra, bà ngoại sẽ là sự lựa chọn của em. Mỗi năm mỗi cảm nận, suy nghĩ về ngoại mỗi khác song ngoại luôn là suối nguồn tình cảm nuôi em trưởng thành…

Bà ngoại của em, năm nay không còn trẻ nữa rồi, bà đã bước qua cái tuổi 60 với mái tóc điểm bạc. Tuy thế dáng bà vẫn gọn gàng, nhanh nhẹn bởi một phần bà vẫn thường rèn luyện thể dục, chơi thể thao. Bà rất thành thạo môn bóng bàn nên bà vẫn thường tham gia chơi trong Câu lạc bộ phụ lão và thi đấu giao lưu môn bóng bàn ở Phường.

Làn da màu nâu sậm nhưng rắn rỏi ở cái tuổi của bà. Dù giờ cũng đã vài nếp nhăn và những chấm đồi mồi trên hai cổ tay, bàn tay nhưng em biết rằng nước da ấy của bà sạm đi vì mưa, vì nắng; đôi tay ấy của bà sần sì thô ráp vì vất vả, lam lũ; bà hết chăm con lại chăm cháu. Em tự hào và yêu thích làn da và đôi tay ấy biết bao!

Xem thêm:  Suy nghĩ của em về phong trào du học nước ngoài của học sinh hiện nay

Mái tóc của bà đã điểm những sợi bạc – nhiều sợi đã bạc không chỉ vì tuổi tác mà còn bởi nỗi thương con, thương cháu. Mái tóc ấy, luôn được bà búi cao say gáy, gọn gang chứ chẳng như em cứ lòa xòa(theo cách nói của mẹ). Gương mặt bà thì thật hiền hậu, dù cuộc sống muôn vàn vất vả bà vẫn luôn tươi tắn. Đôi mắt thì như biết nói nhất là lúc bà cười. Đôi mắt ấy luônn dành cho em ánh nhìn âu yếm, yêu thương!

Bà thương con gái, thương cháu ngoại nên dù em không ở cùng hang ngày nhưng bà vẫn quan tâm chăm 2000 sóc. Những lần mẹ bận đi công tác xa cả tuần hay nửa tháng; bà thường chạy qua chạy lại; chăm chuyện ăn, chuyện ngủ, chuyện học hành của chị em em. Nhiều khi chuông đồng hồ điểm 10 tiếng, màn đêm yên ắng, tĩnh mịch và chắc chắn nhiều người bà khác ở độ tuổi ấy đã đi nằm nghỉ từ lâu. Nhưng ngoại thì không thế, từ phòng bên, vẫn có bóng bà ngồi so chỉ đính cho em chiếc cúc áo lúc chiều mải đùa với em bị đứt ra. Bà ngoại vẫn thức!

Loading...

Ngoại yêu em nhưng ngoại cũng nghiêm lắm! Ngoại thương em học hành vất vả lại hay xa mẹ, xa bố nên noại đã làm nhiều việc để chăm sóc chúng em giúp ông bà nội và để mẹ yên tâm công tác. Nhưng có lần, em bày phòng lộn xộn, ngoại bước vào, lẳng lặng không nói, lẳng lặng xếp đặt lại. Em cũng đang chợt áy náy chưa kịp cất thành lời thì ngoại gọi em lại. Ngoại thẳng thắn, nghiêm nghị nhắc nhở em phải gọn gang, ngăn nắp. Ngoại nói phải rèn luyện cả những cái tưởng như vụn vặt ấy chứ không phải chỉ cốt học cho giỏi văn hóa đâu. Ngoại vẫn thường động viên chị em em rằng: “Cố học cho giỏi, sau này thành đạt, về nuôi ông, nuôi bà nhỉ?!!”. Em hy vọng ngoại thọ lâu để được như vậy lắm. Em biết, nuôi noại đã có các bác, các cậu và cả bố mẹ em nữa nhưng em vẫn luôn nhớ câu nói đó của ngoại như một động lực, cố gắng học thật tốt để báo đáp công ơn nuôi dạy của ông bà, cha mẹ.

Em nhớ, khi em bé xíu, mới học Tiểu học, mẹ đi công tác xa, em ở nhà với ngoại, tự tay bà ngoại chải đầu, chăm chút cho em. Hằng đêm bà ru em ngủ, vuốt ve, vỗ về em. Em thích lắm cái cảm giác nằm khoanh tròn trong lòng bà, say mê nghe bà kể chuyện ngày xửa, ngày xưa. Qua lời bà kể, em càng thương cô Tấm xinh đẹp, dịu hiền và thương chú Cuội phải sống một mình dưới gốc đa trên cung Quảng. Bà lo lắng cho em những lúc em ốm, bà vui khi thấy em khỏe mạnh chơi đùa. Có thứ gì ngon bà cũng nhường hết lại cho em, bà bảo: “ Con ăn nhiều cho chóng lớn”. Khoảng thời gian không có mẹ ở bên nhưng hơi ấm, sự quan tâm, chăm sóc từ bà khiến em vơi đi bao nỗi nhớ về mẹ. Rồi những đêm trái gió trở trời, em bị nhức chân, bà thức cả đêm để xoa cho em. Cả khi em bị đau mắt, bà ngoại cũng là người đưa em đi khám bệnh viện…

Em yêu bà lắm! Em luôn tự nhủ trong lòng phải cố làm sao cho bà luôn vui vẻ, luôn thấy tự hào về mình. Em biết lúc này những điều em đã làm được chưa xứng đáng với công lao và tình yêu thương của bà dành cho em. Mỗi ngày em đều cố gắng, gắng sao để làm cho bà luôn hài lòng, không để bà phải buồn về em, để bà thấy rằng em đang lớn khôn, đang là đứa cháu ngoan của ngoại.

Với em, bà ngoại là người bà vĩ đại nhất! Bà là người bà, người mẹ, người phụ nữa em yêu quý nhất! Ngày 20 tháng 10 sắp tới, em muốn gửi những bó hoa điểm tốt tươi thắm nhất, từ chính tình cảm chân thành, như lời xin lỗi của em gửi đến bà. Em cũng muốn nói với bà những tình cảm em luôn giữ kín: “Bà ơi, bà hãy mãi ở bên cháu nhé! Cháu yêu bà lắm! Dù có lớn đến đâu, trưởng thành thế nào thì cháu vẫn luôn muốn là đứa cháu bé bỏng được ấp ủ trong lòng bà. Bà ơi! Cháu yêu bà nhiều lắm!!!”

Loading...

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Leave a Reply

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho
DMCA.com Protection Status